31 tháng 8, 2009

Viết cho thương yêu ngày Vu Lan

Xót xa lắm.
Khi ôm người mình thương yêu, thương yêu đến vô cùng trong tay, mà xanh xao không chặt nổi một vòng ôm.
đan tay vào bàn tay đã từng bao lần nắm lấy tay mình, không thấy dù chỉ là chút ít cảm giác mềm mại lẽ ra phải có của da thịt. Chỉ thấy gầy guộc đến xót xa. Bàn tay nhẹ bẫng. Hẫng hụt.

Một sáng chủ nhật bình yên đến lặng lẽ như thế, tôi nằm bên người trong căn nhà vẫn còn thơm mùi hư ảo. Nghe tiếng người thở đều đều. Người vẫn vậy, giữ những cái vỗ nhẹ nhẹ vào tay tôi như thói quen ru ngủ. vô thức như bản năng dịu dàng vốn có. Có lẽ người vẫn cảm nhận được thương yêu rõ lắm, chỉ có điều không nói ra được. có khi còn đau lòng lắm mà không nhớ nối phải khóc.
đôi mắt đã mờ đục. trống trải. vô hồn.
lời nói ra dường như đã không còn cảm nhận được rung động của thanh âm.
Gần lắm mà không chạm tới được. không giao tiếp được. cứ như thể đã thuộc về hai thế giới khác.

Tôi chỉ biết yên lặng nhìn người, như nhìn chiếc lá xanh dần héo úa, báo trước ngày lìa cành mà thấy như chưa bao giờ bất lực đến thế.

thương yêu đến thắt lòng
khi mà cứ từng ngày, từng ngày, người đau đớn tuột khỏi những ràng buộc với trần gian.
chết dần chết mòn theo ngày tháng.
chết dần chết mòn ngay trước những đôi mắt tối sẫm vì thương nhớ.

xót xa chất chồng,
Có bao giờ lại có thể chạy nhảy cười vui trong ngôi nhà thân thuộc quanh năm thơm mùi hoa của người. (hoa láng. hoa nhài. hoa móng rồng. hoa thiên lý.)
nghe chiếc đồng hồ cổ, chữ số La Mã cứ mươi lăm phút lại kêu một lần.
soi mình trong hai cái gương lớn treo đối diện nhau
mơ màng ngắm bức tranh Thúy Kiều gặp Kim Trọng, Ngưu Lang gặp Chức Nữ đã mờ cả nét vẽ...

những kỉ niệm ngày Tết rộn ràng bên tiếng pháo nổ,
bữa cơm đông đủ,
tiếng hò hét, la mắng bên cây táo cạnh bờ ao,
của cái thời những tấm ảnh đen trắng và những vụng dại ngây ngô phía sau vườn...

tất cả. vẫn còn. chỉ những hình bóng thân thuộc là cứ tan biến dần vào thời gian
dáng lưng còng, tóc bạc nhỏ bé giờ cũng xiêu xiêu trong chiều
như ngọn đèn chỉ còn leo lắt ấm sáng

ngôi nhà tuổi thơ bình yên bao năm vẫn luôn ở đó

chỉ có những con người là ra đi
có những người ra đi mãi
có người chỉ trở về trong chốc lát rồi lại vội vã lên đường
chẳng biết bao giờ gặp lại

Cuộc sống vô cùng
thương nhớ vô cùng,
mất mát cũng vô cùng...


..chỉ biết gửi trọn những yêu thương xa nhà trong lễ Vu Lan...


Hà Nội
31.08.2009

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét