Buồn cười thật. Sáng nay ngồi một mình ở văn phòng, mình lại khóc. Không phải vì tủi thân vì phải đi làm vào ngày nghỉ. Thực ra đi làm cũng tốt, nếu không lại phải nghĩ ngợi xem sẽ làm gì.
Mình khóc, sau khi nhận một cuộc điện thoại. Không biết khóc vì hạnh phúc hay có gì đõ vừa vỡ òa ra. Cảm giác này giống y như cảm giác bị lên sởi hồi nhỏ, mà bà nội yêu thương nhất thì đi vắng. Lúc bà về, mới chỉ nghe tiếng bà gọi to từ đầu ngõ đã khóc nấc lên không ai dỗ nổi. Đến giờ cũng chẳng hiểu vì sao hồi đó khóc. Có thể là làm nũng, là tủi thân, là mừng vui, là hạnh phúc.Cũng có thể là một thứ cảm giác khác chưa gọi được tên,
Sau bao năm, lạ lùng, hôm nay lại thấy lại gần như y nguyên cảm giác ấy. Từ một người quen biết tình cờ. Có thể cũng chỉ là cảm giác nhưng ngoài bà và bố mẹ ra, chưa ai lo lắng cho mình đến thế. Uh, công nhận, từ lâu mình đã luôn tự nhủ là không được đặt lòng tin quá nhanh vào người khác. Luôn tự nhủ là phải giữ lại cho riêng mình những nghi ngại, nhưng với con người này, ngay từ lần gặp đầu tiên đã gợi nên trong mình nét gì đó rất thân thuộc, kình trọng và gần gũi như với một người thân trong gia đình.
Có phải người ta gọi đó là duyên số không nhỉ?
Nếu vậy thì cảm ơn. Cảm ơn nhiều lắm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét