Mấy hôm nay tự nhiên ít thích viết, chỉ thích đọc. Cứ như thể khi viết thì sẽ phải rút bớt những thứ trong lòng ra mà viết. Còn đọc thì sẽ lấp đầy được những khoảng chống chếnh cứ ngày càng hiện hữu...
hôm nay đọc được mấy đoạn hay hay:
[...Hóa ra để móc được vào trí nhớ của nhau thật không dễ. Mỗi người phải có cái gì đó để người ta không thể quên được như vị cay của quả ớt, vị chua của trái chanh, còn em thì ngọt ngào quá. Ở đời vị ngọt rất dễ nhầm lẫn, rất khó phân biệt vị ngọt của đường mía với đường hóa học, đường củ cải hoặc cái gì đó giống như đường...]
[....Khi gió hanh heo kéo về, lá rau khúc lất phất trắng như bụi phấn ngoài đồng, tôi lên phố Hàng Điếu ăn bánh khúc và mua một gói mang về. Một ông già ăn bánh ngồi cạnh tôi thấy thế hỏi: “Anh mua về cho vợ phải không?” “Vâng ạ! Tôi mua cho nhà tôi” “Thế là anh hạnh phúc. Còn có người để mua quà mang về là một niềm hạnh phúc"..]
[...Có đôi lúc, vào một buổi sáng, ta bỗng vô tình tìm thấy thứ mà mình đã đánh mất từ rất lâu ở đúng chỗ trước kia. Trông nó thậm chí còn mới hơn cả trước khi bị đánh mất. Tựa như có một người không quen biết cẩn thận cất giữ nó giùm ta..]
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét