
T bảo những ngày gần Tết T thấy buồn. T nói câu ấy với một vẽ lơ đãng chân thật và gương mặt nhàu nhĩ thường thấy trong những ngày gần Tết. Hình như T buồn thật. T bận. Cảm giác bận đến mức không có cả thời gian để nghĩ . Đúng hơn là bận đến mức chẳng có thời gian làm việc quái gì cả. Ít nhất mình cũng cảm thấy thế.
Mình không hiểu nếu người ta lao vào kiếm tiền thì sau khi kiếm được nhiều tiền người ta có thấy vui không? Mình từng hung hục lao đi kiếm tiền nhưng chưa bao giờ kiếm được nhiều tiền, bố mẹ mình cũng vậy, bà nội bà ngoại mình cũng thế. Nhưng đa phần mình thấy vui. Bà nội mình hồi còn sống cũng không đến mức nghèo khó mà trước khi mất chỉ kịp gọi mẹ mình ra dúi cho chỉ vàng rồi dặn với một câu: khi nào con Yến lấy chồng thì đưa cho nó. Bảo của bà cho. Khi bà mất mình đang đi học, chẳng kịp nghe bà dặn gì, mãi sau này khi nghe mẹ kể lại thì mới biết. Lúc ấy thấy rơm rớm nước mắt. Nhớ bà. Và nghiệm ra nỗi nhớ gần với nỗi buồn hơn cả.
Có nhiều việc xảy ra trong đời mình không phải lúc nào mình cũng nhận ra ngay được ý nghĩa của nó.
Hồi bà mới mất mất thỉnh thoảng bố hay ngồi uống trà một mình và nhìn mãi ra vườn, sau này mình mới biết là bố nhớ bà. Có một người bà trong nhà dù không đi lại nói năng gì được thì vẫn cứ thấy đầy đủ hơn là không có. Nó giống như cảm giác có ai che gió lạnh phía sau lưng cho mình vậy. Gia đình là như thế, phải có đủ cả những người mình yêu và cái nhà mà mình thấy gắn bó.
Thỉnh thoảng, vào những lúc điên loạn (vì buồn chán hay cô đơn hoặc vì cả hai) ở cái thành phố xa xôi này mình cứ tự hỏi, đâu mới là nhà thật của mình? Cái phòng trọ mười mấy mét vuông ngày nào mình cũng đi ra đi về, thức đậy rồi đi ngủ với một tỉ suy tư trong đầu hay nơi bố mẹ mình đang ở với mảnh vườn, phòng riêng & giường chiếu của mình? Mình cứ nghĩ mãi, nhưng chưa bao giờ trả lời được câu hỏi ấy.
T nói đúng, những ngày cuối năm cứ hay buồn. Cứ như thể niềm vui của cả năm đã lỡ đem ra tiêu xài hoang phí nên giờ chẳng còn lại gì nữa. Cố gắng để không buồn khi sống một mình không gia đình bên cạnh là một cuộc chiến đấu vô ích. Vì không bao giờ chiến thắng.
Tối nay mình đi bộ từ tiệm làm tóc về nhà, đường vắng tanh. Thấy cứ cô đơn thế nào ấy. Chẳng có cảm giác gì khác. Xỏ hai tay vào túi áo, lẩm nhẩm hát một bài nhạc bất chợt rồi đi vội về nhà.
Căn phòng mùa đông là cái kén hoàn hảo chống lại nỗi sợ hãi. Hoặc ít nhất cũng là một chốn để về, rúc vào chăn, ngủ một giấc rồi ngày mai muốn đến đường nào thì đến.


