30 tháng 11, 2010

Mùa vọng


Một mùa vọng nữa lại sắp đến. Tôi dạo qua một vòng FB, thấy bạn bè tôi đều dành nhiều hy vọng cho mùa này. Tôi không hiểu nhiều về Giáng sinh, tôi cũng không có nhiều kí ức về mùa vọng. Giáng sinh với tôi thường chỉ là những tối ngồi một mình ở nhà với đống bỏng ngô, hoa quả xem Love actually. Giáng sinh với tôi có khi còn là đánh mất điện thoại bố mua tặng, là lời chia tay bất ngờ lúc nửa đêm. Vậy nên, dù trước đây tôi có niềm tin và ưu ái cho mùa này thì nó cũng đã dần dần rơi rụng đâu mất rồi.

Tôi thích nhìn mọi người xung quanh tôi háo hức chuẩn bị Giáng sinh, hăm hở mua quà cho nhau, hào hứng lên các kế hoạch đi chơi vào đêm mà ít người chịu ngủ. Tôi thích nhìn những khuân mặt tươi vui ấy lẫn trong sắc đỏ trắng xanh ngập tràn đường phố. Nhưng càng đến gần Giáng Sinh thì tôi càng có xu hướng thu mình lại như một thói quen không dễ gì phá bỏ. Tôi không thích những chốn đông người. Tôi thích ngắm nhìn đám đông hơn là hòa mình vào đó. Tôi thích xem những phim về Giáng sinh, thích câu chuyện kể về đêm đặc biệt này. Nó gợi lên sự ấm áp và nuôi dưỡng niềm tin, cả hạnh phúc hay nỗi buồn. Chúng đều là những gia vị cần cho cuộc sống. Hạnh phúc nâng người ta lên, nỗi buồn kéo người ta trở lại với bản ngã vỗn có, còn niềm tin giữ cho người ta đứng vững.


.
Bạn Tada mà tôi quen luôn viết những dòng tràn đầy ấm áp vào mùa vọng. Tôi thích cách chàng trai ấy viết và trải nghiệm cuộc sống. Nếu thực sự có những lời ước trong đêm Giáng sinh thì tôi ước mùa vọng năm nay tôi sẽ được tặng một cái nắm tay thật ấm và một cái ôm thật chặt trước khi năm mới.
Thế thôi ông già Noel bận rộn ạ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét