sáng nay hai đứa tôi ngồi trong văn phòng nói chuyện với nhau, cả hai đứa đều nhận ra khi bỏ qua cơ hội ở đó là chúng tôi đã vĩnh viễn bỏ qua những cơ hội không bao giờ có lại nữa. Có thể sự thật đúng là chúng tôi đều chưa sẵn sàng, cũng có thể chúng tôi còn quá ít kinh nghiệm sống nên cứ để mọi thứ trôi mất rồi mới nhận ra. Tôi còn giữ được một ít niềm tin nhưng tôi bắt đầu hao hụt sạch tinh thần chiến đấu.
Tôi có thừa bản năng của một con mồi ngông cuồng nhưng quá thiếu tinh thần của một gã thợ săn. Việc cố gắng sống bằng một "tinh thần" khác khiến tôi mệt lử.
tôi vẫn còn nhớ có lần khi tôi than phiền với một người về chuyện lời hứa, phân vân, tình yêu người đó đã nói với tôi: "Vấn đề là em đã sẵn sàng chưa. Có thể em nghĩ em đã sẵn sàng nhưng thực ra là chưa..."Tôi đã không nghĩ nhiều về câu nói ấy cho đến tôi thử hành động khác đi và nhận lại được kết quả không như tôi mong muốn. Tôi bắt đầu suy nghĩ về nó. Tôi định sẽ gửi một email cho người đã hỏi tôi câu đó, nhưng trước khi gửi tôi nghĩ chính mình phải tự tìm ra câu trả lời cho mình.
Không ai có thể giúp tôi trả lời câu hỏi của chính tôi cả.
có thể một ngày nào đó trong tương lai gần hay xa, sau khi đã nhìn lại thấu suốt vấn đề và tìm được câu trả lời cho mình, tôi sẽ hài lòng hoặc không hài lòng, nuối tiếc hoặc không nuối tiếc. Nhưng sau tất cả những trải nghiệm này tôi nhận ra tình cảm khi giữ ở trong lòng thì yên vui hơn là được nói ra. Tuy nhiên con người lại cứ luôn có nhu cầu phải nói ra, phải để cho người khác biết là mình yêu quý họ. Không ai đủ sức cho đi mãi mà không cần nhận lại. Đó là bản năng.
Bản năng của tôi mệt quá đang tạm thời đi ngủ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét