Cuộc điện thoại của bố làm tôi buồn mãi không dứt ra được. Tôi ngồi yên lặng trong phòng nghĩ xem nơi nào tôi có thể đến hay ai có thể đi cùng tôi để trốn tránh nỗi buồn này. Nhưng tôi vẫn chẳng thể nghĩ ra ai hay nơi nào cả.
bạn Gỗ Mun nói đúng. "Vào lúc giao mùa người ta bỗng mẫn cảm hơn, dễ rung động hơn, mơ màng hơn mà cũng mong manh hơn. Dễ yêu và dễ nhớ.
Ngay cả vết thương hay nỗi đau đổ vỡ cũng chọn lúc giao mùa mà trỗi dậy từ sự lãng
quên"
Muốn được ôm một cái thật dài. thật dài.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét