5 tháng 11, 2010

vẫn điên rồ sau bấy nhiên năm

"Vẫn điên rồ sau bấy nhiêu năm"(*). Tôi tự nói với mình câu này khi nhận ra bao nhiêu năm rồi mà cách tôi phản ứng khi gặp một chàng trai tôi thích dường như vẫn thế. Chẳng có nhiều khác biệt so với khi tôi 16, 17, hay 18 tuổi. Vẫn ngông cuồng, nông nổi, rồ dại, bối rối, hoang mang, thẩn thơ, hồi hộp, chờ đợi, nản lòng, rồi lại tiếp tục ngông cuồng, nông nổi. Vẫn chăm chỉ nhặt nhặt từng chi tiết nhỏ nhặt, vẫn nghe mọi loại nhạc người kia nói thích, đến mọi nơi người kia từng nhắc đến, vẫn tủm tỉm cười một mình, buồn bâng quơ và vui mừng phát điên lên mỗi khi biết được bất kì thông tin mới nào về người đó. Tất cả, vẫn cứ như lần đầu tiên.
Tôi đã tự cười mình không chỉ một lần khi tôi lại mắc phải những biểu hiện này. Tôi, nói thế nào cho đúng nhỉ, à, có vẻ như tôi đang "phải lòng" một chàng trai(Không hiểu sao tôi rất thích từ "phải lòng"). Tôi chưa vội vã gọi đó là tình yêu, vì để nói được tiếng yêu cần hơn như thế gấp nhiều lần. Có thể chỉ là một cơn say nắng nữa của tôi, điều này mãi sau này tôi mới có thể trả lời được. Tôi chỉ có cảm giác là tôi vẫn hoàn toàn như một đứa - trẻ - thiếu - hiểu - biết trong việc tiếp cận với chàng trai đó.
Tôi bối rối. Rõ ràng là như thế. Những thứ gọi là" kinh nghiệm" trong tình yêu tôi đã có (hay chúng ta đã có) thường luôn trở nên vô nghĩa (thậm chí ngớ ngẩn) khi áp dụng với bất kì người nào khác. Mỗi người có một cách yêu và chấp nhận tình yêu khác nhau. Những điều đã học được khi đi qua một mối tình chỉ giúp tôi tự điều chỉnh để sau này tránh được những tổn thương không cần thiết. Nó không giúp gì cho tôi vào lúc này cả.
Tôi soi gương, và tự cười mình. Vậy mà tôi vẫn thích tôi như lúc này. Như cách nói của 5xu: Tôi thích mình "phải lòng" một ai đó hơn là không thích ;)

Hà Nội một ngày đông rất nắng.


(*)Đây là câu mà tôi thích nhất trong 69.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét