2 tháng 12, 2010

1 tháng & 1 tuần

Tôi thực sự phân vân về con đường tôi đang đi. Hoặc tôi đang phân vân về (...) hiện tại.
Mỗi sáng tỉnh dậy tôi không muốn đi làm, tôi không tha thiết muốn làm một điều gì, không nhất định phải có bằng được cái gì cả. Tôi thấy cuộc sống của tôi sau khi ở Đà Lạt về cứ đều đều trôi. Một tháng + 1 tuần mà không có điều gì đủ để tôi muốn lưu lại trong trí nhớ. Mọi thứ đang nằm trong trạng thái yên ắng đến khó chịu. Mỗi ngày đến công ty tôi và Bu quay sang lắc đầu nhìn nhau rồi cùng cười vì chẳng biết làm gì hơn. Cứ thỉnh thoảng tôi bị rơi vào trạng thái này nhưng đến giờ tôi vẫn ko đúc rút nổi kinh nghiệm thoát ra khỏi nó. Có thể tôi còn trẻ nên đây là tâm lý bình thường khi thấy có quá nhiều con đường mở ra trước mắt. Nhưng còn - trẻ không phải là lí do để tôi đổ mọi lỗi lầm vào đó. Vấn đề là có thể suy nghĩ hoặc cách nhìn nhận cuộc sống của tôi đang có vấn đề. Thực sự có vấn đề. Cách tốt nhất để thay đổi tình trạng hiện tại là nhìn mọi thứ dưới một ánh nhìn khác.
Thay đổi cách nhìn nhận cố hữu chưa bao giờ là một việc dễ dàng.
Chưa năm nào tôi mong tết đến như năm nay.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét