7 tháng 11, 2010

Thank you

Sáng chủ nhật trong veo. Tôi dậy sớm, mở cửa sổ để dễ cảm nhận về thời tiết. Bên ngoài hơi lạnh, nhưng lạnh luôn làm trí não tôi dịu lại.
Tôi bật Thank you của Peter Jöback để cám ơn một ngày (có dấu hiệu sẽ) đẹp trời. Tôi gửi vài email cho các bạn tôi đang ở xa.
Hôm nay tôi có hẹn đi chùa với bạn, hẹn từ rất sớm, quyết tâm lắm. Nhưng hôm qua chúng tôi phát sinh màn đi ăn khuya nên tôi ko nỡ đánh thức bạn dậy sớm. Bạn vẫn mệt mà tôi cũng ko vội gì. Chẳng phải tôi vẫn thường hay nói với bạn là: tuổi trẻ của tôi có nhiều nhất là thời gian và nông nổi, dùng mãi vẫn chưa thấy vơi đi đấy sao.
Thật tuyệt khi chúng ta có bạn.


Tôi thích tôi như trong ảnh này, thích tôi cứ hiền ngoan như thế ;)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét