1.
Ở chỗ tôi ngồi, những chiều mùa đông hay bị nắng chiếu thẳng vào gay gắt, nên tôi lại có thêm một lý do để ghét bỏ ánh nắng. Chắc suốt đời này tôi cũng không bao giờ yêu nổi thứ ánh sáng chói chang ấy.
2.
Hôm qua tôi vào viện, làm nốt mấy việc với chị Trang và lấy đĩa ảnh chỗ anh Đạt. Buồn cười là hình như tôi đã "quen" với cái mùi ở đó, quen với cái hành lang dài lạnh lùng lúc nào cũng đầy người ở đó, quen cả với vài khuân mặt và giọng nói ở đó. Vậy mà tôi mãi vẫn ko có được cảm giác thân quen với nơi tôi đang ngồi.
Anh Đạt mà tôi gặp có vẻ là một người "tử tế", cũng có vẻ ngoan, có vẻ hiền, có vẻ thông minh như chị Trang từng nhận xét. Tuy nhiên tất cả những điều "có vẻ" ấy đều không làm cho tôi ấn tượng nhiều. Điều làm tôi nhớ nhất là anh Đạt giống Nghiêm già anh tôi kinh khủng. Giống từ dáng người, cử chỉ, cách nói chuyện đến cả cách "phản ứng với máy ảnh" khi tôi đưa máy lên chụp (hôm qua tôi mang theo máy phim của Jang vào viện). Không hiểu sao lại có những người giống nhau đến thế nhỉ.
3.
Sáng nay đến công ty Bu bảo đã nói mấy câu ấy với anh hàng xóm. Tôi nhất định cũng sẽ nói với chàng trai tôi đang thích, có thể không hoàn toàn giống như thế, nhưng đại loại sẽ như thế và tất nhiên là theo cách của tôi. Nếu không nói ra không biết bao giờ tôi mới thôi nghĩ ngợi mà ngủ yên mỗi tối. Kết quả sau đó có thể rất - vô - cùng khác xa với những điều tôi hình dung nhưng rõ ràng là phải như thế, yêu thì phải nói, "phải lòng" lại càng phải nói.
Vấn đề chỉ còn là thời điểm.
4.
Hôm nay tôi mua một cuộn phim và rửa một cuộn phim.
Cái gì đầu tiên cũng đáng nhớ và đáng trân trọng.
5.
99 ngày cho một dấu mốc đã qua và một người đã hoàn toàn xa lạ với thực tại.
Cau Xinh, 9/11/2010
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét