không biết ai mới có thể lấp được hết những trống trải này trong lòng tôi. trước đây có lúc tôi đã tin rằng anh làm được điều ấy nhưng hóa ra không phải. chẳng có ai cả, ngay cả chính bản thân tôi cũng không biết làm thế nào với mình.
những ngày mùa thu cứ dài mãi còn Ai lại đang ở trong một chuyến đi khác. Nhưng nếu Ai ở đây, có lẽ vào những lúc thế này bọn tôi cũng sẽ không gặp nhau. Nếu chúng tôi không thể thích nghi được với khoảng cách, không sẵn lòng từ bỏ thời gian cho công việc để ở bên nhau và tự thóat ra khỏi những vấn đề của chính mình thì chúng tôi cũng không thể nào sẵn sàng cho tình yêu. Cả tôi và Ai đều biết điều ấy. Trước khi bước lên máy bay ngày hôm qua, Ai ôm tôi rất lâu và nói cậu ấy rất buồn, buồn đến mức không còn muốn ở lại thành phố này thêm nữa. Đó không phải nỗi buồn vì xa cách mà là nỗi buồn khi cảm thấy tình yêu ở quá xa vời đến mức không còn chạm vào được.
Tôi đã không nói gì, ngay cả một lời tạm biệt cũng không nói. Tôi không buồn vì Ai lại đi xa, phần nào tôi đã quen với việc ấy. Tôi cũng không buồn vì chúng tôi sắp phải xa nhau 2 tuần nữa.
Tôi chỉ buồn vì chúng tôi giống nhau quá.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét