10 tháng 10, 2013

MM-01

cuộc họp kéo dài đến nửa đêm, bình minh sớm và chuyến di chuyển gần 200 cây số gần như rút kiệt toàn bộ sức lực trong người. về đến nhà tôi có cảm giác mệt đến nỗi không thể ngủ. trong suốt mất tuần qua, thời gian không đo bằng sáng tối mà đo bằng khối lượng công việc phải hoàn thành. tôi bắt đầu hiểu cảm giác lo sợ mà có lần MM từng nhắc đến.

những ngày dài trên biển, ngồi cheo leo trên lan can hút thuốc lúc đêm khuya đã không còn quá xa lạ. thật ra tôi chưa bao giờ thích biển, vì tôi luôn thấy cô đơn khi ở biển. ở một mình trong một căn phòng gỗ thưm nức giữa một nơi bốn mặt là biển và núi cảm giác lại càng dữ dội. điều duy nhất tuyệt vời khi ở đây là điện thoại hoàn toàn mất sóng, và không cần phải giao tiếp với nhiều người.

.
hà mã đi khỏi hà nội, nhanh như khi nó trở về. cuối cùng bay nửa vòng trái đất chỉ để đi ăn đêm với nhau một bữa và loanh quanh cùng nhau một buổi sáng. dù có điên rồ đến mức nào, rồi cũng phải trở về sống tiếp cuộc đời đang dang dở.
giống như những chuyến đi của chúng tôi, chuyến nào cũng như là một cuộc bỏ trốn. nhưng sau cùng, dù có điều gì đang chờ đợi đi chăng nữa, cuối cùng vẫn phải trở về, đối diện với những điều đang bỏ lửng. Vứt bỏ hay tiếp tục cũng chưa thể nào nói trước, nhưng ít nhất, phải tự mình kết thúc những điều chính mình đã bắt đầu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét