7 tháng 10, 2013

MM

hà mã về, đứng co ro hút thuốc đợi tôi ở cổng lúc đêm khuya. vừa nhìn thấy tôi chưa kịp nói câu nào đã kêu đói lôi tôi đi ăn đêm. từ lâu tôi đã không còn thói quen thắc mắc mỗi lần thấy thằng bạn thân nhất bất thần nhảy bổ từ một xó xỉnh nào đó vào cuộc đời mình.

hà nội đang mùa hoa sữa, khắp mọi chỗ bọn tôi đi qua đều có thể nhận ra cái mùi quen thuộc ấy. hà mã gần như im lặng. chỉ đến khi hai đứa lạnh đến nỗi mặt đứa nào cũng nhăn nhúm như cái giẻ lau nhà và ngồi yên vị ở một nơi ấm áp lôi thuốc ra hút nó mới bắt đầu kể lể. cũng chẳng có lý do gì lớn, chỉ là một sáng thức dậy, lái xe đi làm như mọi khi, lúc dừng lại mua thuốc lá ở cạnh một nhà hàng việt nam nó ngửi thấy mùi phở. thế là vứt quách mọi thứ, vòng xe về nhà xếp đồ chạy ra sân bay đặt chuyến sớm nhất về việt nam.

mọi chuyện dù phức tạp hay vô lý đến đâu qua lời kể của nó đều trở nên hiển nhiên như ko có điều gì hiển nhiên hơn được

suy cho cùng, khi còn trẻ, người ta có quyền làm bất kì điều điên rồ nào mà mình thích mà chẳng cần thêm lý do nào cả.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét