10 tháng 10, 2013

tất cả chúng ta đều là cá

thế đấy


.
tôi nhớ những chậu cây mùa hè khi tôi mới đến sống ở đây, những chậu cây mảnh và xanh tốt nhưng cứ tàn lụi dần. dù tôi ra sức tưới nước đến mức nào những chậu cây vẫn cứ chết dần hết. sau mùa hè ấy, tôi đã không mua thêm một chậu cây nào nữa.
tôi nhớ một bộ phim mà tôi với B cùng ngồi xem với nhau, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc không đứa nào nói với đứa kia một câu. Bộ phim về tình yêu (tất nhiên). Một bộ phim buồn, không phải vì "kết thúc không có hậu" mà vì nó quá chân thật.
tôi nhớ những ngày trước khi bọn cá hồi bỏ đi. không khí nhiễu loạn và sầu thảm.cả không gian đặc quánh một thứ mùi ảm đạm từa tựa nỗi tuyệt vọng.
.

dạo gần đây trong những chuyến đi xa, tôi luôn bắt gặp những cảm giác kỳ lạ. vụt đến và vụt đi rất nhanh nhưng trở lại thường xuyên hơn bao giờ hết. đó là cảm giác quen thuộc với những thứ xa lạ. tuần trước trên đường đi, nghe một người khách lạ trong xe nói chuyện khi đi qua cầu, tự nhiên tôi thấy như mình đã từng trải qua khoảnh khắc này, đã từng gặp những người xa lạ này. tôi nhớ khu vườn mùa hạ, một đoạn rất ngắn mà tôi từng đọc trong đó, nhưng tôi ko sao giải thích được. Tại sao tôi lại thấy thân quen đến thế với những cảnh vật tôi lần đầu nhìn thấy hay những người lần đầu mới gặp? tại sao thứ tình cảm ấy gần đây mới đến với tôi mà chưa bao giờ từng xảy ra trước đó?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét