tối thứ sáu (rõ ràng là) đẹp trời, ba đứa ngồi nằm lăn lóc ở Giun, tắt hết điện, mở tung hết cửa sổ nghe nhạc với nhau. trong lúc nghe nhạc mình buồn vật vã, buồn đến mức lúc í chỉ muốn lăn quay ra khóc mà đek khóc được. Sao mình lại buồn, sao bọn mình lại buồn? sao mình lại cứ buồn những chuyện mình đã lường trước được? Là do những bài nhạc trong ipod hay là do những câu chuyện đem ra nói với nhau
Bu cũng kêu buồn
Mũm cũng kêu buồn
Xao mùa hè muôn đời không làm mình vui được, sao mùa hè chỉ toàn những người buồn đi lại trong thành phố?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét