1.
tự nhiên hôm nay mình thấy buồn buồn. lâu lắm mình ko gặp ai, thật sự là không gặp ai ấy.
khách hàng ở Giun thì nhiều nhưng không thể tính chung vào "ai" được.
mỗi ngày sáng dậy đi làm, đi làm về thì qua cửa hàng rồi tối mịt thì mò về nhà, ăn cơm, ngủ rồi mai lại dậy đi làm
không gặp ai, kì thực cũng không muốn gặp ai. thấy không có gì nhiều để nói với nhau. và lại, đôi lúc có những khoảng thời gian mình không muốn gặp ai, không muốn giao tiếp, chỉ thấy thoải mái khi nói chuyện với người lạ.
2.
hôm qua mình giận Mạnh, vừa giận vừa tủi thân vì nó không để phần cơm cho mình. tủi thân cực kỳ dù cơm hôm qua chỉ có mỗi rau với trứng. giờ mình mới hiểu vì sao dù đói mấy dù muộn mấy mẹ cũng luôn đợi bố về rồi mới ăn cơm. cái cảm giác có người đợi mình về, rồi kể cả sau đấy yên lặng ăn cơm cùng nhau cũng ấm áp gấp một tỉ lần ngồi bên bếp lửa vào mùa lạnh. hôm qua mình giận Mạnh lắm vì Mạnh chưa bao giờ quên để phần cơm cho mình. mình giận, mình không nói gì suốt cả buổi tối, Mạnh biết mình giận cũng không dám nói gì chỉ im lặng lôi quần áo đi giặt rồi lôi thịt trong tủ ra kho cho mình ăn với cơm.
mình luôn nghĩ, có em trai thật tốt.
mình cũng nghĩ, sau này dù có thế nào cũng sẽ chẳng có ai tốt với mình được như bố mẹ và em trai mình. thật đấy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét