30 tháng 6, 2013

End of June


lúc mới đi cậu lúc nào cũng nói với tớ là tớ nhất định phải đến đây, bước đi trên những con đường này, ngồi ở một cái quảng trường đầy bồ câu gì gì đấy

rồi mấy năm sau, câu bảo cũng chẳng cần cố sống cố chết mà đến làm gì. chẳng vui như hà nội của chúng mình đâu. như hạt mưa giữa trời và hạt nước trong giếng, chẳng thể nói hạt mưa hay hạt nước hạt nào thì hạnh phúc hơn hay buồn chán hơn.

tớ biết chứ. nhưng loài người lúc nào mà chẳng ngốc, lúc nào mà chẳng tưởng nhớ ám ảnh với những thứ mình chưa có được.

hôm nay T hỏi tớ: nếu hồi xưa lúc bọn mình thích nhau mà một trong hai đứa nói cho đứa kia biết thì chúng mình có yêu nhau không nhỉ?
tớ bảo: TÙY DUYÊN.  Mọi sự trên đời đều tùy duyên cậu ạ




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét