27 tháng 6, 2013

thị - thành

Tối ngồi puku xì xèo buôn chuyện nhảm nhí với Mũm, tự nhiên Mũm kêu nhớ người yêu đang đi xa làm tôi cũng quay quắt nhớ. Tôi bảo Mũm, chắc tôi sắp bị sập bộ nhớ vì cái đứa đấy rồi cô ạ, chẳng biết tôi còn chịu nổi đến bao giờ nữa. Xong hai đứa ngồi thở dài như hai mụ già sáu bảy mươi tuổi.

Hà nội mấy hôm trời bão, lạnh lạnh, mịt mù như những ngày mùa thu. Bình thường những ngày như thế cũng chỉ làm tôi hay nghĩ ngợi nhảm nhí vu vơ nhưng không hiểu sao hôm nay, ngay cái lúc ngồi với Mũm ở Puku (và trên đường về) tự nhiên thèm hôn, thèm ôm, thèm cuộn tròn trong lòng ai đấy mà ngủ. Thèm đến run rẩy. Hình như là do bận quá, nhiều việc phải nghĩ ngợi quá, và, mệt mỏi quá. Những lúc mệt quá thì chỉ muốn vứt quách hết tất cả đấy mà ngoan ngoãn nằm gọn trong một vòng tay mà ngủ ngon lành. Lúc tỉnh dậy, chỉ cần có đứa nhìn mình, cười với mình một cái thôi là sẽ chẳng còn sợ gì nữa. Có cần gì nhiều đâu mà sao cái thành phố này nhìn đâu cũng thấy mênh mông đến thế.

Mệt, thực sự là mệt đến rã rời. Trận ốm hôm trước chính là dấu hiêu rõ ràng nhất, cứ như thể cơ thể và tâm hồn mệt mỏi đến nỗi từ chối tiếp nhận mọi thứ từ bên ngoài. Mệt vì bận xoay sở với cuộc sống, mệt vì nhớ nhung. Mệt đến độ suốt một tháng nay gần như người duy nhất tôi gặp và đi ăn cùng là Mũm, ngoài ra không có một ai khác. Cũng không có ý định gặp ai khác.


Mùa hè, lúc nào tôi cũng nghĩ, rồi mọi chuyện sẽ qua khi mùa hè kết thúc. Nhưng mùa hè năm nào cũng dài quá, dài đến mức tưởng như suốt cả năm đều là mùa hè. Mùa hè năm nay có quá nhiều điểm di lại của mùa hè hai năm trước. Liệu khi mùa hè kết thúc, mọi chuyện có trở lại tốt đẹp như mùa thu của hai năm trước hay không?

Liệu mọi thứ có tốt đẹp được như cây hồng Chi tặng hôm sinh nhật không? Cái cây hồng ấy, tháng trước trụi sạch không còn lá nào, mấy cành bị chết phải cắt đi, cứ tưởng chẳng bao giờ sống được thế mà giờ đang ra lá mới, hôm nay còn nhìn thấy cả một cái nụ hoa đang le lói, chẳng mấy chốc mà nở hoa. Liệu mọi thứ có được như cây hồng ở Giun hay không?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét