22 tháng 6, 2013

21

1.
hôm qua nằm ngủ trên cửa hàng mình nằm mơ thấy Thiệu, chẳng hiểu sao lại mơ thấy Thiệu khi mà đã quá lâu rồi không gặp không nói chuyện. đã từng thân nhau đến mức cùng bỏ hà nội đi chơi một mình mỗi đứa một nơi mà lúc nào cũng kè kè điện thoại gọi cho nhau suốt ngày. chẳng cãi nhau, chẳng giận hờn gì (hoặc cũng có thể Thiệu giận gì mà mình ko biết) nhưng tự nhiên không gặp không nói chuyện. người ta bảo xa mặt cách lòng, là thật đấy. hôm sinh nhật Thiệu vẫn nhớ, vẫn nhắn tin cho mình nhưng rồi cũng chẳng biết nói chuyện gì tiếp với nhau.
nếu là vài năm trước đây, mình chắc chắn sẽ giận Thiệu, sẽ nhắn tin dằn vặt hờn dỗi, sẽ bắt Thiệu giải thích đến khi nghe thấy hợp lý mới thôi. nhưng giờ mình ko thế nữa. mình đã cố gắng không chỉ một lần để nói chuyện lại với cậu ấy, mình ko muốn dễ dàng để mất một tình bạn đẹp đẽ như thế. nhưng Thiệu quá bận rộn với cuộc sống và những người mới trong cuộc sống của cậu ấy. cậu ấy đã trở nên rất khác với Thiệu mà mình từng biết.
Thiệu rất khác, không phải là tốt lên hay xấu đi, vì tốt lên hay xấu đi là tùy vào cảm nhận của riêng cậu ấy. Nếu cậu ấy thấy vui với những thay đổi thì dù có nói thế nào nó vẫn cứ tốt hơn. (lại) nếu như trước đây, những chuyện thế này chắc chắn sẽ làm mình buồn rã rượi, nhưng giờ mình ko buồn nhiều đến mức như thế nữa. Cuộc sống, người ta phải học cách chấp nhận những điều đôi khi vô lý đến hiển nhiên mà không cách gì thay đổi được. Người ta vẫn phải đi tiếp thôi

2.
Đợt mẹ mình ốm nằm viện, cứ cách một ngày Mũm lại gọi điện hoặc vào thăm mẹ. Nhung cũng hay hỏi thăm dù suốt ngày bị Kiki đạp ầm ầm trong bụng... Thêm vài người nữa, bình thường cũng chưa đến mức tính vào hàng bạn thân nhưng cứ thấy mặt mình là hỏi mẹ thế nào rồi, có cần vào trông hộ một đêm không.... Những lúc như thế, những câu như thế làm mình cảm động lắm, cảm động đến mức tưởng có thể khóc ngay được ấy

Cũng đợt mẹ mình ốm, có đứa mình lúc nào cũng coi là một trong những đứa thân thiết nhất, thế mà chẳng hỏi han được câu nào, cũng chẳng vào thăm. Nói thật là khi ấy mình có đôi chút thất vọng. Và khi gặp lại nhau, mình có cảm giác tình cảm thân thiết bao lâu nay giữa hai đứa hình như đã bị sứt mẻ đi phần nào đấy. Dù mình có cố nghĩ là dạo ấy nó bận làm việc, bận hẹn hò thì mình vẫn cứ có cảm giác có điều gì đấy không còn được như trước kia nữa.

Mình đã học được cách không đổ lỗi cho người khác, mọi chuyện trên đời cơ bản nếu không được như mình mong muốn thì thường là vì mình đã kì vọng quá nhiều thôi


3.
hôm qua không biết đứa giời đánh say xỉn nào ném đá vỡ cả kính ở Giun nhà mình. bác hàng xóm bảo chưa bao giờ thấy chuyện như thế.
hôm nay mình đi làm sớm, đang ngồi ở văn phòng thì Mun gọi điện kêu cửa kính chịu lực  trong phòng tắm tự nhiên chẳng làm sao mà nổ bùm một cái rồi vỡ
mình hoang mang lắm, mình phải gọi điện gào lên với tất cả những người mình tin tưởng là: em sợ lắm chỉ để nghe mọi người bảo là đừng sợ.( rõ hâm)
tối mình gọi cho hải ly,(lại) gào lên trong điện thoại là cậu ở đâu thì hôm nay cũng phải qua đây với tớ, cậu muốn đi đâu thì đi miễn là hôm nay cậu qua đây làm gối ôm làm gác chân làm bị cát cho tớ.
nói chung bắt đầu là tháng Ba, rồi đến mùa hè, tất cả đều chẳng ra làm sao hết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét