11 tháng 10, 2011
nghi ngại
Dậy sớm là liều thuốc cực tốt cho tinh thần, vào mọi lúc.
Sáng dậy từ tờ mờ đọc email bạn viết cho từ một nơi cách xa mấy chục giờ ngồi máy bay. vẫn là cảm giác dễ chịu và thấu suốt ấy khi đọc thư bạn. như luôn luôn thế. Bạn đang sống một mình ở một đất nước xa xôi, vẫn hàng ngày đi học, hàng ngày đi làm, vẫn nhớ nhà điên cuồng và thỉnh thoảng nghĩ về những chuyện đã qua, như bất kì đứa con gái xa nhà nào khác. Cảm giác ấy mình hiểu, cũng như bạn chỉ cần nghe qua cũng đoán được cảm giác của mình khi đối mặt với những điều đang xảy đến.
Con người ta có bao giờ quên được quá khứ?
Thực ra mình nghĩ người ta ít nhớ lâu về quá khứ, người ta chỉ thường hay nhớ về những cảm giác mà người nào đó trong quá khứ đã để lại với cuộc đời mình. vì nó quá đặc biệt, hoặc vì nó xót xa đến mức không thể quên. người ta quên đi niềm vui một cách mau chóng nhưng niềm đau thì cứ ở đấy, ì ạch mãi ko chịu rời đi.
Nhiều ngày tháng đã trôi qua kể từ ngày neo đột ngột biến mất khỏi cuộc đời mình không chuẩn bị, không báo trước, không dấu vết nào để lại. nhẹ như làn gió thoảng qua. đến giờ đã không còn nhớ nhung, ko day dứt, ko hối tiếc, đã có thể bình thản nói chuyện với nhau, nhìn thẳng vào mắt nhau ko cần e sợ hay giấu diếm nhưng vẫn không hoàn toàn thoát ra khỏi ám ảnh về cảm giác khi bị bỏ lại một mình. nên thành ra nghi ngại cả với những lời nói yêu thương. nghi ngại cả cảm giác được yêu thương hay thấy ai đó có thể sẽ trở nên quan trọng.
bạn bảo đừng thế, đừng nghi ngại tình cảm của mình.
vì khi nghi ngại những cơ hội trôi qua rất nhanh. cảm giác hối tiếc còn đáng sợ hơn mọi cảm giác khác có thể có.
có lẽ bạn nói đúng. sự huyễn hoặc về cảm giác an toàn khiến mình tự đóng cửa bản thân quá lâu rồi. có khi cũng đến lúc dũng cảm đối diện với những nỗi sợ (mơ hồ) của chính mình để giành lấy những điều mình xứng đáng có được
suy cho cùng, người ta sinh ra một mình, chết đi cũng một mình nên trong cuộc đời nhất định cần yêu thương ai đó.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét