21 tháng 10, 2011

không tên

.
sáng không phải đến công ty, ngồi nhà lọ mọ lau nhà, dọn giá sách rồi trong lúc đợi cuộc hẹn đến giờ thì ngồi đan len. Đan găng tay cho mùa đông.
lâu lắm không ngồi co tròn trên cái ghế nâu được tặng, nhìn vào cái màn hình vi tính cũ xì trong không gian yên ắng chỉ nghe được mỗi tiếng đồng hồ. vài tiếng nhạc từ nhà bên cạnh. ở trong căn phòng của mình, nơi chốn của mình, vui buồn của mình, chỉ có vài ý nghĩ là như không thuộc về mình.

một sáng tháng Mười tĩnh lặng, bên trong tôi chỉ có vài gợn nhẹ lăn tăn và niềm tin vào bản thân ko rõ nguyên cớ gì hao hụt đi một ít.


.
(tôi tin vào nhân quả. mấy tuần trước dù không cố ý tôi nghĩ tôi đã mang lại nỗi buồn không đáng có cho một người vì sự nông nổi và vội vã của mình. nên giờ, trong một hoàn cảnh có nhiều điểm trùng lặp đến ngạc nhiên tôi phải suy nghĩ nhiều về nó.
Khi ta nhận ra đã làm người khác buồn, ta cũng ko bao giò thấy yên ổn được)



.
[như trẻ con bị bỏ rơi]


.
người ta can dự vào cuộc sống của một người khác bao giờ và bao nhiêu thì đủ. để người đó vẫn thấy họ quan trọng còn bản thân không có mặc cảm thừa thãi?



.
buổi chiều nay, sẽ mua "những trái cây mùa thu thơm ngát"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét