11 tháng 10, 2011

một câu chuyện cũ. rất thích.đọc từ lâu


Có một người học trò hỏi thầy của mình:
- Thầy ơi, làm sao em có thể biết người mà em yêu nhất là ai ạ?
Người thầy liền nói:
- Được rồi, để thầy chỉ cho em biết nhưng em phải giúp thầy một việc là  đi ra cánh đồng hoa ngoài kia và lựa cho thầy một bông hoa đẹp nhất, nhưng chỉ một bông thôi, và em ko được quay lại.

Thế là anh ta đi ra cánh đồng hoa, và một lát sau anh ta quay lại. Người thầy hỏi:
 - Em đã tìm được bông hoa đẹp nhất chưa?
Anh ta liền nói;
 -  Em đi tìm, em thấy một bông hoa rất đẹp, nhưng em không hái nó, vì em nghĩ đằng trước có lẽ sẽ có bông hoa khác đẹp hơn, thế là em lại bước đi, đi một lúc em lại gặp một bông hoa đẹp, nhưng em lại chờ, và cứ thế một lúc sau em đã đi qua hết cả cánh đồng hoa, nhưng nhớ thầy bảo là ko được quay lại, nên em đành đi về mà ko có bông hoa nào cả


Đôi khi con người ta cứ mãi chờ đợi một điều gì đó quá xa vời ở tương lai, luôn chờ đợi một điều mà họ không biết có thực sự tồn tại hay không mà quên đi những điều mình đang có và đang ở trước mặt mình.

Hãy sống cho hết mình và hãy gìn giữ những gì bạn đang có. Tiền bạc, địa vị, mọi thứ rồi sẽ mất đi, chỉ có tình cảm mới là thứ đi theo bạn đến suốt cuộc đời này. Hãy tìm một người luôn mang cho bạn nụ cười và sự hạnh phúc, vì chỉ có những điều đó mới có thể đưa bạn vượt wa những ngày tháng lạnh lẽo và cô đơn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét