8 tháng 10, 2011
ngã tư mưa tháng Mười [viết tiếp] [về sự thanh thản]
5.
"Có bao giờ em thấy thanh thản hoàn toàn khi ở bên cạnh một ai đó không? Tức là những điều khác thật ra cũng chẳng còn quan trọng nữa. Quán cà phê ồn ào và xấu xí, trời nắng hay mưa, đi bộ hay đi xe, bên hồ nước hay trên rừng, thế nào cũng được. Em có thể im lặng cả ngày dài, và người ấy vẫn nghe được. Nếu có lúc nào em đã cảm thấy như thế, thì đừng bao giờ rời xa người đó, vì bất kỳ lý do gì. Đừng rời xa - có nghĩa là đừng quên lãng, đừng phai nhạt, có mặt khi cần, và chờ đợi nếu phải thế."
Nguyễn Thiên Ngân
6. điều cuối cùng đợi chờ
bài hát nghe tưởng buồn mà lại hóa vui, mà ca từ lại hóa thanh thản còn hơn cả khi nghe Bình Yên. Êm như giọt nắng chiều rơi, anh về giữa trời xanh biển rộng
[Thu Phương hát hay dã man mỗi tội có đoạn lải nhải ngớ ngẩn ở đầu xến không chịu được.]
Nhìn vào đôi mắt ấy
Và không gian xung quanh rợp nắng mùa Xuân
Đang hát lên, hát cho niềm hạnh phúc vừa tới
Điều cuối cùng đợi chờ
Mùa Xuân trong ánh mắt
Trả lại anh niềm kiêu hãnh những ngày xưa
Đã chết đi, giữa cây mùa trút lá bên sông
Điều cuối cùng đợi chờ
Từ lâu anh không tin vào những nhiệm màu
Đã qua một thời vụng dại
Tình yêu kia nhỏ nhoi
Không chờ ai nữa đâu
Không chờ mong nữa đâu
Mỗi ngày mỗi nhạt nhòa
Nhìn em trong không gian rợp nắng đầu mùa
Mới hay cuộc đời thật lạ
Một bàn tay nhỏ bé
Đong đầy tôi ước mơ
Như dòng suối sớm mai
Yêu và rất dịu dàng
Về đầu nơi cát trắng
Ngày đi mang theo hình bóng mùa Xuân
Bóng dáng em, bóng dáng nụ cười em
Như giọt nắng chiều rơi
Anh về giữa trời xanh
Biển rộng
7.
[...]
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét