21 tháng 10, 2011

Chỉ có một cách để vượt qua nỗi sợ là đi xuyên qua nó

Cứ như thể nếu ko có điều gì bất ổn thì không yên ổn được. Có lẽ V nói đúng, chúng ta đúng là những người như thế.
Nhưng bất ổn, khi đến mức độ nào đó trở nên cực kì nguy hiểm. Nó phá hỏng mọi cảm giác đang có và làm hao mòn dần những điều vốn dĩ đang ở trạng thái gần như tốt đẹp. Trong chuyện tình cảm, tôi luôn tin vào cảm giác. Trước đây là hoàn toàn, giờ thì gần như hoàn toàn. Vì sau bao nhiêu chuyện xảy ra dù cảm giác vẫn là thứ quan trọng nhất nhưng đôi khi ta phải dùng một ít lý trí để nhận ra được những điều bị  che khuất. Bởi lẽ tình yêu, vốn dĩ là thứ tình cảm vị kỉ và mù quáng. Luôn luôn thế.






Tôi tin vào duyên số. Nhưng tin theo kiểu là duyên  số sắp xếp để tôi gặp được những người nên gặp. Còn sau đó thân hay sơ, bạn hay bè, yêu thương hay thù ghét phải do chính tôi và những người tôi đã gặp quyết định. Duyên số đã kết thúc nhiệm vụ của nó ngay sau giây phút gặp gỡ đầu tiên.







Tôi thích một chàng trai. Rất thích. Hơn cả thích. Nhưng tôi chưa gọi là yêu. [[với tôi để nói yêu một người cần rất nhiều thời gian và thấu hiểu. Nên tôi đợi đến khi tự tôi thấy tình yêu ấy lớn lên. Hoàn chỉnh và trọn vẹn. Đó là sự tôn trọng cao nhất tôi dành cho người tôi yêu.]]// Chàng trai tôi thích, dù luôn nói không dùng nhiều lý trí cho chuyện tình cảm nhưng thực ra còn bị tác động của lý trí còn nhiều hơn cả tôi. Tôi thấy dường như chàng trai quan tâm đến cảm giác của tôi còn nhiều hơn cảm giác của chính mình. Chàng trai còn sợ nhiều hơn cả tôi từng sợ. Tôi không muốn và không cần điều ấy. Tôi biết cách tự lo cho mình, cũng đủ trưởng thành để biết điều gì là tốt nhất cho bản thân.
Tình yêu, cơ bản không được xây dựng trên cơ sở sự hy sinh hay sống vì nhau, mà phải được xây dựng trên sự thấu hiểu, đồng điệu, những rung động từ tận sâu bên trong mỗi người. Không có được sự thấu hiểu, đồng điệu hay rung động thì sự hy sinh trở thành điều gì đó đè nặng lên người kia. Nó khiến cho tình yêu cũng trở nên mỏi mệt vì phải mang quá nhiều  trách nhiệm trên vai.
Nói chung ,khi tình yêu đến thì không cần suy nghĩ, không cần lý trí. chỉ cần cảm nhận. Còn lý trí  là thứ cần đến khi ta quyết định gắn bó với ai đó và cùng họ nuôi dưỡng tình cảm ấy. Lý trí khi ấy là cần thiết, vì tình cảm, cũng như mọi sự vật trên thế giới này, không bao giờ tồn tại mãi được.








Tôi đã từng bị cái bóng của quá khứ ám ảnh suốt một thời gian dài, ám ảnh đến mức tôi sợ ngay cả khi vừa mới bắt đầu có tình cảm với ai đó. Nhưng dần dà khi có lại được niềm tin vào bản thân tôi tự nhận ra mình vô lý. Thật ngu ngốc khi cứ để những điều đã qua trùm bóng lên hiện tại và tương lai của đời mình. Ngu ngốc hơn khi cứ sợ hết điều này điều nọ rồi lại để vuột mất biết bao nhiêu điều quan trọng khác. Chúng ta cứ hay suy nghĩ trên cơ sở là mình còn cả một quãng đường dài  phía trước nhưng thực ra chúng ta không bao giờ biết còn bao nhiêu thời gian nữa đang đợi mình.

Chỉ có một cách để vượt qua nỗi sợ là đi xuyên qua nó. Dù có bị cào rách tay chân đi nữa.







tóm lại thì, đường còn dài còn dài
mai cứ về nhà với mẹ đã cho lành

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét