Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (1)
Quỳnh thương yêu
…
Em gắng đi về bằng máy bay cho khoẻ, không mua gì cũng được. Về với anh và con, về với nhà ta đi thôi. Về với phố Huế chật hẹp, với nhà trẻ nơi ta đón Mí, với quán cà phê Nguyễn Công Trứ, nơi ta uống cà phê 2 hào buổi sáng với những gã giáo viên còm, những người công nhân lam lũ và những tay thợ làm đạo cụ sân khấu, về với những con đường chúng ta vẫn đi, những công việc, với cái thành phố nghèo, nơi người ta sống rất khổ mà vẫn luôn tìm cách để sống cho thanh thản trong nỗi khổ ấy, sống thanh thản và yên tĩnh.
Những ngày này nhớ và thương Quỳnh lắm, không nên bực bội về Sài Gòn và người Sài Gòn làm gì. Mùa đông này, về với anh, đi bên anh, nằm bên anh trong căn phòng đầy tranh của chúng ta. Và với Mí tuyệt vời của chúng ta. Và chúng ta sẽ viết chứ, sợ gì em nhỉ? Nếu chúng ta là kẻ không có tài chí lắm, không viết được điều gì to tát, thì cũng sẽ viết được những trang sách về những năm tháng ta sống, về những cay đắng và những niềm yêu thương đơn giản của con người.
Hôn em rất lâu
Vũ
.
Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (2)
Quỳnh nhớ thương
Em đi đã được 1 tuần . Nhớ em và buồn lắm . Mấy bố con ở nhà vẫn bình thường . Mẹ đi vắng . Mí cứ quấn bố , tối không chịu xuống bà . Hôm nào cũng bảo : bố với em đi đón mẹ đi . Mí ăn được , ngủ được , vé thêm nhiều tranh mới . Tuấn Anh xuống bác , bà Tuấn Anh vẫn ở đây , ngày nào Tuấn Anh cũng về đi bơi , xong ăn cơm chiều với bà hoặc với anh rồi lại xuống bác . Kít thì vẫn hay về luôn .
Hà Nội mấy bữa nay mưa suốt , nhưng trời vẫn oi . Anh vẫn nấu ăn lấy . Sáng Mí ăn cơm rang hoặc bánh mì rán.
Anh đang viết nốt cho xong tập sách diễn viên , cũng mới viết được mấy bài thơ và cũng định viết chuyện ngắn về Campuchia . Độ này thức ăn vẫn đắt đỏ vì tình hình kinh tế chính trị giữa ta và Tàu . Nhuận bút tập thơ của em mẹ bảo có lẽ phải hàng tháng mới có tiền . Mấy bố con cũng túng , nhưng cũng ” cầm cự ” được vì có cá khô , tôm khô rồi .
Em yên tâm đi và làm việc . Không hiểu em đã đi những đâu , làm được những gì và có vui không ? Hôm em đi anh đã viết thư ngay cho em , nhờ anh Khải chuyển , không hiểu em nhận được hay không ? Việc anh gặp chị Lan không có gì khó chịu , ngược lại còn rất tốt . Anh đã viết cho em rồi . Khi nào em về sẽ nói chuyện .
Anh làm mọi việc nhà xong , ru con ngủ yên thì đã 11h , lúc đó mới làm việc . Mới biết em ở nhà làm việc nhà vất vả thật .
Những gì em dặn về nhà cửa , về con anh đều nhớ và lo chu toàn . Chỉ có nhớ em và mong ngày em về . Có lẽ cũng phải 1 tháng nữa em mới về nhỉ . Em cũng chẳng nên mất thời giờ quá về những việc dự định sẽ mua sắm bên đó , để sức mà đi xem , đi chơi . Đời sống vợ chồng con cái mình rồi cũng đã ổn dần , miễn là mình viết được và in được .
….
....
Mới đó mà đã giữa năm . Em về 2 vợ chồng sẽ đi đâu với nhau 1 chuyến . Em đi Liên Xô kì này , anh cũng rất mừng , sống với nhau , anh chỉ mong em sung sướng và làm việc được . Anh thì mãi mãi vẫn thế : vẫn là anh của em với tất cả những nhược điểm và ưu điểm mà anh có , nhưng sẽ mãi mãi yêu thương em , hơn cả những ngày qua cộng lại .
Nghe tin anh Bổng và Vũ Cao mai đi , anh viết vội nên không viết dài được . Anh vừa đi đón Mí về , tắm cho Mí xong , ngồi viết thư cho em . Mí đang đứng cạnh cửa xem ” Thằng ờ ”
Mí ngoan và tội lắm , rất khôn . Hôm qua đang chơi gì đó , mắng Kít ” Chỉ chuyên phá hoại thôi ! ” . Mí bắt anh đọc bài ” Thẩm chừi ” anh không thuộc , Mí khóc , bảo anh là ” Bố không thuộc mà lại để mẹ đi Liên Xô mất . Bố không thuộc thì bố đi Liên Xô để mẹ ở nhà đọc với em chứ ”
Hôm qua Mí vẽ cái tranh gọi tên là ” Mí đứng dưới ba cửa sổ chờ mẹ ” anh gửi cho em đây .
Hôn em . Nhớ em nhiều . Em ở bên đó sứ xở đẹp đẽ , giàu có , có nhớ đến gian buồng và cái sạp của bố con anh không ?
.. Anh của em ..
.
Thư anh Vũ gửi chị Quỳnh (3)
Tối Chủ nhật 3/10/1976
Quỳnh thương yêu
Tối nay em nghỉ ở đâu , Đà Nẵng , Bình Định hay Quy Nhơn , xa anh , xa Mí và các con lắm rồi . Và thư này đến thì em đã ở Sài Gòn . Thương em đi đường một mình , buồn và vất vả . Anh định viết thư cho em ngay hôm sau , nhưng tíu tít lên vì việc cơ quan và Mí .
Buồn vì lúc tiễn em đi , vội quá chưa kịp nói gì tàu đã chạy . Hôm ấy [ 1/10 ] anh về tới nhà thì Mí đang ăn cơm với cô Thơ , chơi ngoan , biết hát thêm bài ” Đem váo oa ” [ Đêm pháo hoa ] . Đến tối thì khóc gọi mẹ , chú Điền đưa đến nhà cô Mai Hương chơi , 9h tối mới về , ăn rất nhiều cơm và bánh , no nhưng vẫn không chịu ngủ , gọi mẹ , anh bắt nó nằm nhắm mắt lại , nó ngoan lắm , nằm im , nhưng không ngủ , cứ lấy tay đập đập xuống gối và gọi khẽ ” tìm mẹ , tìm mẹ ” . Nó trằn trọc suốt đêm gần 11h mới ngủ . Nhưng ngủ một mạch đến sáng , không đái dầm . Sáng mở mắt ra đã gọi mẹ .
Tối hôm qua [ 2/10 ] anh đưa Mí đi chơi , cho nó ăn phở . Tuấn Anh cũng về chơi với em rồi đi xem vô tuyến . Mí ngủ sớm nhưng đến 2,3h thì dậy khóc đòi mẹ , ăn bánh ” từ từ sữa ” mất đến 2 tiếng mới ngủ lại . Anh thức đêm làm việc , dỗ con xong lại ngồi viết tiếp đến sáng . Hôm nay Chủ nhật , Mí cũng chơi ngoan , ăn nhiều cơm . Đã biết nói ” mẹ đi tác ” , ” mẹ đi dài doo`ng ” những đến tối vẫn ngơ ngẩn buồn , thinht thoảng lại ngồi thần ra rồi gọi me . Anh bế nó đi xuống đường , cho nó quên , những lúc về , lên đến cầu thang nó đã nói ” về mẹ về mẹ ” . Nó tưởng về nhà là sẽ lại có mẹ .
Nhưng nói chung , Mí ngoan , ngoan hơn anh và em tưởng . Khỏe , ăn nhiều . Anh cũng bận nhiều , bận việc cơ quan nhiều nơi đặt viết bài , và mình cũng muốn viết nhiều thứ , bận quá bấn cả lên . Những nhất là nhớ em , buồn lắm , em có nhớ anh không ? Sống gần anh , anh làm cho em bực nhiều , khổ nhiều phải không , bực vì tính lười ẩu cả anh . Em yên tâm đi , giữ gìn sức khỏe và gắng làm việc được , viết thư về 51 Trần Hưng Đạo cho anh . Đừng lo gì cho anh và con . Bố con anh sẽ thu xếp được .
Xa em , nhớ em , ân hận lúc ở bên em chẳng giúp gì được em nhiều . Chúng mình sống với nhau đã 3 năm , bao vất vả bận rộn , đã lúc nào thanh thản ở bên nhau . Mong và tin rằng năm 1977 này , anh và em sẽ làm việc được nhiều , em sẽ có thời giờ và sức khỏe hơn .
Em đi trong lúc người chưa được khỏe , vừa ốm dậy mà chưa được nghỉ ngơi , anh rất lo . Nếu ở trong đó tiền nong eo hẹp thì em cứ tiêu cho thoải mái , mua được cái gì thì mua , không mua được thì thôi .
…
Nhớ em lắm , cái phòng của mình nhỏ thế mà trở nên trống trải vô cùng . Yêu em và muốn được ở bên em mãi mà sống , mà làm việc . Em đi xa đừng buồn nhiều , nhớ đến anh , lúc nào anh cũng nghĩ về em , yêu em .
Muốn viết dài cho em , nhưng để hôm sau . Mong được tin em đến Sài Gòn bình an .
Anh thăm cậu , chị Mai , anh Tăng và Mai Chi , Mai Hương . Mong cậu , anh chị và các cháu khỏe .
Hôn em nhiều
” Mí a vờ mẹ Quỳnh yêu túy ”
Anh của em
Source: ” Đối Thoại Tình Yêu Xuân Quỳnh - Lưu Quang Vũ ” của Lưu Khánh Thơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét