
(Bài này nghe lần đầu từ cái tai nghe bé tẹo với Bu vào một chiều tắt nắng giữa không gian hỗn độn của nhà thờ. đã giật mình vì không nghĩ Quang Lý lại hát Quốc Bảo lịm đến thế.)
Phố Nguyễn Gia Thiều mấy hôm nay trông yêu đời vô cùng. Hoa bên đường rực rỡ suốt một dải dài. Cây nhãn đầu ngõ cũng đã bắt đầu nở hoa, cây leo cạnh ống khói cũng lấm tấm mấy bông màu cam nhạt. Từ chỗ tôi ngồi nhìn xuống, phố lúc nào cũng như trong không khí một câu chuyện hà nội viết từ thế kỉ trước. Vậy mà chẳng bao lâu nữa sẽ không còn có thể ngồi đây mà nhìn ngắm thế này nữa. "Thời gian là xóa bôi và không gian là chôn lấp", người ta sẽ phải đi qua hết những điều ngọt dịu hay cay đắng , cũng như đi qua những ngày nắng và những ngày mưa, đi qua cả người yêu dấu này rồi người yêu dấu khác nữa.
Chiều tối tôi vào viện làm nốt vài việc. Vì sự lơ đãng tự nhiên của người khác mà suýt bị kẹt lại ở đó. Mọi người ra sức gọi điện còn tôi chỉ ngồi yên một góc quan sát. Một phần vì điện thoại tôi trống trơn ko còn số của ai phần vì tôi không có gì phải vội. Thương về muộn nên ko có ai đợi tôi. Đôi khi, xa nhà, chính từ những biến cố bất thường nhỏ nhặt như thế mà nhận ra mình bơ vơ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét