cũng đã lâu lâu rồi không ốm một trận thật sự thế này. ốm đã đời. ốm một mình. nghĩa là tự nấu ăn, tự chăm mình, tự nhắc mình uống thuốc, rồi cả tự nhận ra không còn thấy tủi thân như trước đây nữa. có lẽ bất kể điều gì dù khó chấp nhận đến đâu đến một ngày cũng có thể quen. nếu cứ buồn, cứ tủi thân mãi thì mệt mỏi lắm. vả lại, không bao giờ nên có ý nghĩ dựa dẫm vào bất kì ai khác ngoài bản thân mình. bao nhiêu năm xa nhà kinh nghiệm lớn lao nhất học được chính là điều ấy.
. chiều
cố gắng lắm mới bò được ra khỏi giường đi lòng vòng phố xa, gặp vài người bạn. thời tiết đang đẹp, nằm mãi ở nhà chỉ càng mệt thêm.
nói chuyện với vài người lạ
loăng quăng với vài người quen
càng gặp gỡ càng nhận ra mình có định kiến vô biên với những người mới gặp. biết vậy mà không sao tìm được cách gì xóa bỏ. đến chính mình cũng không hiểu nổi mình
.đêm
ho mãi ho mãi, ho như cháy cả cổ mà không dứt. ho đến không ngủ nổi.
chỉ thấy kì lạ là giữa cơn sốt và những trận ho liên hồi những cơn say nắng bám víu vào đầu óc suốt thời gian qua cũng đột ngột biến mất, nhanh như khi nó đến.
vậy là lại không yêu không thích không nhớ nhung không phải lòng ai nữa.
như ai đó nói tự do thì thích nhưng phải trả giá bằng nỗi cô đơn. cuộc sống là như vậy, không có điều gì là không phải trả giá.
P/S:
1. nằm ốm, tự nhiên nhớ đến Bu cũng ốm. thời tiết thay đổi Bu còn dễ ốm hơn cả mình, khổ thân.
chiều định sang thăm mang quà Hội An sang cho Bu mà không sang nổi.
2. Lâu rồi cũng ko gặp anh Khánh. hôm trước nhắn tin điện thoại ko thấy anh Khánh nhắn lại. nhắn tin qua FB cũng không thấy hồi âm nốt. tính mình nông nổi, ko biết có phải lại làm gì đến mức bị ghét ko thèm nói chuyện với nữa hay ko :(
thôi kệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét