2 tháng 4, 2011

nhiều lúc tự thấy mình tệ bạc


trưa nay ngủ tôi nằm mơ
trưa nay ngủ tôi nằm mơ thấy bà
trưa nay ngủ tôi nằm mơ thấy bà và khóc

trong mơ bà ăn trầu, cắt bánh thành từng phần để riêng phần hai đứa cháu như bà vẫn làm khi còn sống. trong mơ bà giận tôi vì tôi đi xa ít về, khi về lại ít nói chuyện với bà. và bà giận tôi vì cứ xa cách bà như thế đến khi bà mất.
tôi gọi điện về kể chuyện cho mẹ
tôi gặp T và kể cho T nghe chuyện tôi nằm mơ

tôi nghĩ chắc bà giận tôi thật vì không về thanh minh.

.
con người ta vẫn thường như thế, nhất là những đứa cháu, hay vô tình với bà dù phần lớn đều không cố ý. có thể vì khi bà còn sống thì những đứa cháu đều còn nhỏ. khi biết yêu bà, biết thương bà, biết sợ bà đi xa thì thường cứ hay muộn màng.
hoặc vì cứ mải mê theo đuổi những giấc mơ tuổi trẻ
hoặc bận rộn bạn bè
hoặc kêu ca khoảng cách thế hệ
hoặc luôn tìm được lí do để đi khỏi nhà thật nhiều

chỉ đến khi thấy mình không thuộc về nơi nào, hay khi cô đơn, hay thương tổn thì mới nhớ nhà, nhớ bà, nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ nơi mình lớn lên.

nhiều lúc tự thấy mình tệ bạc.

.
tối nay ngồi với T, hai đứa ngồi tính thời gian. nếu bố mẹ sống với mình đến khi 80 tuổi (giả sử thế), mỗi năm mỗi đứa về nhà được 5-6 lần là nhiều, mỗi lần 1-2 ngày, tết thì nhiều hơn một chút. vậy thì có được bao nhiêu lần về nhà nữa? bao nhiêu ngày, bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút ở cùng bố mẹ nữa?
bao nhiêu việc có thể làm cho mẹ, bao nhiêu lần còn có thể ôm bố, bao nhiêu lần cả nhà ăn cơm cùng nhau?
cứ tự tính với nhau thế rồi nhìn nhau yên lặng.
không biết nói gì


mà thực ra nói gì cũng thấy lạc lõng


. tôi nhớ một đoạn của Nguyễn Ngọc Tư mà đọc xong tôi ám ảnh không sao quên được

[...
Nhiều năm sau khi ông ngoại bạn qua đời, bạn bỗng hay mơ ước mình có cỗ máy thời gian trong một bộ phim hoạt hình trẻ nít, để quay lại ăn… cơm với ông.

Trong cái quá khứ có nhiều thứ đáng phải chỉnh sửa, bạn muốn làm chuyện đó trước tiên với những bữa cơm mà ông ngoại bạn phải lủi thủi ăn một mình, thức ăn nguội lạnh vì bạn dọn sẵn từ sớm để ra vườn cho khỏi vướng. Một kiểu ngược đãi hồn nhiên. Năm đó bạn mười sáu, hoặc nhỏ hơn như bạn vẫn thường ao ước, để chống chế ừ thì lúc đó mình còn non dại.

Chắc bạn cũng bực mình bực mẩy khi bỏ học về nhà ở hủ hỉ với ông già, chắc bạn cũng mặt mũi chù ụ khi lo cơm nước giặt giũ… Và khi nghe tiếng đũa khua bời rời sau vách bạn - mười - sáu - tuổi đã không mảy may chạnh lòng, chỉ nghĩ trời đất ơi mình lu bu công chuyện quá, làm cho xong đã… Lúc đó bạn vẫn ở quanh nhà, bên hè hay sau sàn nước nghe tiếng đũa chạm rời rã trên miệng chén biết đã già buổi sáng rồi. Lúc đó bạn không biết mình vừa nghe được âm thanh được xếp vào những âm thanh buồn nhất cuộc đời.

Cái chỗ khuyết bên vách nồi cơm sau bữa ăn của ông ngoại cũng vì vắng, mà cạn hều. Khi ông qua đời, bạn có đôi khi nghĩ rằng bạn đã để mất ông ngay từ những bữa cơm ông phải trợn trạo nhai trong hiu quạnh...]

.
cậu ạ
nhiều lúc tự thấy mình tệ bạc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét