24 tháng 4, 2011

Black Swan (lảm nhảm cục bộ, ko phải rì viu rì veo)





.
Tôi xem Black Swan lần thứ 3 kể từ khi công chiếu. Mỗi lần xem cảm xúc đều khác. Không biết xem đến lần thứ bao nhiêu thì mới hết bị ám ảnh.
Trên đường về tôi cứ nghĩ mãi về câu nói của Nina lúc cuối phim: I was perfect. Hai lần đầu tiên tôi thực sự không hiểu lắm về ý nghĩa câu nói ấy. Có lúc tôi từng nghĩ Nina thấy perfect vì cuối cùng đã hoàn thành xuất sắc vai diễn lớn. Nhưng hôm nay tôi có cảm giác khác. Tôi nghĩ Nina thấy perfect vì đã tự giải thoát được cho chính mình, vượt qua được bản thân để thăng hoa cùng vai diễn - điều mà trước đây vì quá tập trung vào kĩ thuật và động tác Nina chưa bao giờ có được.
Cảm giác của Nina khi ấy có lẽ giống như điều Thomas vẫn thường nói với cô: lose yourself, lose yourself.
Khi Nina rút mảnh gương ra khỏi bụng mình và khóc có lẽ là lúc Nina bắt đầu thấy thoát khỏi áp lực đánh mất bản thân để cố gắng trở thành thiên nga đen;
khi Nina rơi xuống ở cảnh cuối cùng của vở diễn là khi Nina hoàn toàn cảm thấy tìm lại được chính mình - như là thiên nga trắng trước đây.
Cuối cùng thì, điều thành công nhất của một người vẫn cứ là được sống như đúng con người thật của mình.
Và vì thế, câu nói của Nina ở cuối phim không còn trở nên khó hiểu. Nó trở thành một chi - tiết - giải - thoát khiến bộ phim mang một âm hưởng nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những diễn biến nội tâm dữ dội trước đó. Ít nhất tối nay tôi cũng cảm thấy thế.


.
Tôi vẫn luôn nghĩ rằng mỗi người sống trong cuộc sống này chắc chắn đều yêu thích (hoặc đam mê) một điều gì đó. Sự yêu thích một điều gì đó cũng cần thiết cho tâm hồn như thức ăn cần thiết cho cơ thể. Nhưng cũng như thức ăn, là để nuôi dưỡng cơ thể chứ không phải để chiếm giữ cơ thể. Đam mê một điều gì trong đời là một niềm may mắn không phải ai cũng có được nhưng để niềm đam mê ấy lấn át và bôi xóa đi tất cả những chi tiết khác trong cuộc sống thì lại không biết là may mắn hay bất hạnh.
Khi Nina cố gắng tập luyện quá khuya trước ngày diễn, người nhạc công trước khi bỏ về đã nói: tôi còn có cuộc sống riêng nữa, hãy nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức.
Khi Nina đến viện thăm Beth lần thứ 2 Beth đã nói với cô ấy: I am not perfect. I am just nothing.
Tôi còn nhớ cả đoạn Thomas đã nói với Nina rằng Beth múa bằng tất cả những điều thôi thúc bên trong cô ấy, có lẽ vì thể mà cô ấy đã nhập vai và thành công đến thế.
Cuối cùng khi bị mất vai diễn, Beth không còn muốn sống, vì cuộc sống của cô ấy khi ấy không còn gì cả.
Ở chi tiết ấy tôi mới thự sự cảm thấy Beth cô đơn và đáng thương, không phải vì cô ấy gặp tai nạn hay thất bại, mà vì cô ấy đã đánh mất ngay cả bản thân mình ở ngoài đời thật.
Nina cũng đã từng có những ngày tháng như thế, nhưng cuối cùng đã may mắn nhận ra, cũng may mắn tìm lại được điều đã có lúc đánh mất ấy.

.
Tôi không quá xúc động trước ý nghĩa của phim nhưng lần nào xem xong tôi cũng bị vương vấn rất lâu vì các chi tiết trong phim. Vì âm nhạc. Vì gương mặt của diễn viên chính. vì những xen kẽ dồn dập giữa thực - mộng. Tất cả những điều ấy tạo nên ảo giác như một loại keo kết dính vào đầu óc, đêm, tối, mơ, bay , chỉ tạm biến mất qua một đêm dài và trời sáng.





Hết




P/S: lâu lắm ko viết cái gì tử tế. Tối qua phải viết một bài báo cho chị Bạch mà ngồi gần 1 tiếng mới xong. Nguy kịch quá.


[Đoạn này không liên quan]
Đôi khi tôi liên tưởng đến Forrest Gump và một người tôi quen ngoài đời thật.

Nếu phải chọn, tôi nghĩ mình thik Lily hơn. Vừa đam mê, vừa bản năng, vừa đủ bốc đồng. Thế mời là tuổi trẻ. Sống theo những ý nghĩ đã được sắp xếp sẵn thì chán chết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét