chẳng có gì hay ho khi ngồi nhớ về một tình yêu đã chết vào ngày này của 1 năm trước. nhưng nhớ rằng mình đã từng yêu và được yêu thì có lẽ nên.
một năm đã qua. N đã tan đi như băng tuyết khỏi cuộc sống của tôi. một năm chúng tôi không gặp lại, không tin tức, cũng không có nhu cầu biết về nhau nữa. tôi không trách N, không cố quên người đã cùng tôi đi một quãng đường tuổi trẻ.
thậm chí, tôi biết ơn N. anh (ít hay nhiều) đã yêu tôi đúng vào những ngày tôi yêu anh, để chúng tôi không ai phải chịu cảm giác yêu thương một mình.
Giờ tôi hài lòng với cuộc sống không có anh. Tôi không hối tiếc vì đã không thể cùng anh đi hết con đường nào, cũng đủ bình thản để chờ đợi một tình yêu khác.
Tôi nghĩ, đó đã là một kết thúc tốt đẹp cho cuộc tình này.
.
Tôi nhớ tôi từng đọc một đoạn trong một bài viết ngắn trên blog của Baybay:
"Nhờ anh, tôi đã có những ngày thấy mình trong veo và điên dại trở lại. Nhờ anh, tôi mới biết được rằng thực ra cảm giác của mình là không quan trọng, chỉ cần ai đó có đủ sức mạnh là tôi đã dễ dàng để bị cuốn đi"Tôi nghĩ mình cũng muốn nhớ về N như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét