
Mình vẫn đang cố gắng giữ thói quen viết hàng ngày (hay ít ra cũng viết đều). Và cố gắng viết về những điều khác nhau đang diễn ra quanh mình. Điều đó khiến mình có cảm giác mình "sinh động" hơn (dù có thể cũng chỉ là cảm giác).
Sáng nay nắng sớm, thường thì bắt đầu viết về thời tiết luôn là một cách vào đề dễ dàng. Mình không thích nắng trong mùa đông vì nó gây ra ấn tượng về sự bức bối. Mình ngồi ở văn phòng làm mấy việc lặt vặt dồn lại từ khoảng thời gian bận bịu ở Nha Trang và vẩn vơ lẩm nhẩm mấy câu thơ cứ lởn vởn trở lại trong đầu mình vào ngày lạnh:
"Rất dài là những ngày tháng đợi chờ
Anh mong lắm về mùa đông Hà nội
Chỉ để trao em nụ hôn rất vội
Chút nồng nàn trong cái lạnh xanh xao..."
Mình cũng cố tìm tác giả của những câu thơ này, nhưng bạn Google hoặc là dẫn mình đến những chốn mà người ta post lên ko ai chịu post kèm tên tác giả, hoặc là dẫn mình đến blog, worlpress, facebook của một người mà mình mới gặp - mới quen - mới nói chuyện. Hình như hơi trùng hợp nhưng cuộc sống vẫn thường gây bất ngờ cho người ta bằng những ngẫu nhiên không bao giờ có thể hình dung khi nếu như nó chưa xảy đến.
Mình không có nhiều niềm tin vào sự tình cờ may mắn, nhưng mình luôn yêu thích những điều bất ngờ.
Chiều mình về nhà ăn gà với bố mẹ & thằng em. Hai tháng rồi không về nhà. Nhớ bố lắm rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét