21 tháng 10, 2010

Nha Trang - không một

Cuối cùng cũng xong cái chương trình lớn nhất từ trước đến giờ. hơn 3 tháng chuẩn bị, gần một tháng làm việc hơn trâu bò, gọi điện, gửi email, thức khuya, bỏ ăn trưa...cuối cùng cũng dừng lại. Tự nhiên lại thấy hơi hẫng, giống như vừa đánh mất điều gì đó. Cảm giác này giống như đang chạy xe trên đường cao tốc thì gặp phải khu dân cư nên phải giảm ngay tốc độ. Hoặc cũng thể là cảm giac gì tương tự thế. Nếu thật sự, thậm chí tôi còn nghĩ tâm trạng tôi lúc này có phảng phất buồn. Tôi vốn là kẻ ham vui và ưa thích sự ồn ào, những ngày qua tuy nhiều mệt mỏi và căng thẳng nhưng tôi được làm những việc yêu thích, được gặp gỡ, được học, được vấp ngã và tìm cách đứng lên. Tôi học được vô khối bài học về cuộc sống. Cũng có thể có điều gì đó đang nảy nở trong tôi, cũng có thể có điều gì đang dần mất đi. Tôi không tài nào hiểu nổi. Ở một khía cạnh nào đó tôi muốn mình bận bịu như những ngày vừa qua để cảm giác buồn bã và cô đơn không thể trở đến với tôi thường xuyên được. Một tâm hồn không có tình yêu luôn mang trong lòng nó cảm giác cô đơn. Tôi cũng chẳng hiểu là tôi đang định viết gì, chỉ là có điều gù đó rất muốn nói ra nhưng không đủ chữa nghĩa để viết.

Hôm nay tự nhiên lại nhớ Nghiêm già, mò vào FB của Nghiêm già tự nhiên lại thấy xa lạ quá. Xa vô cùng, xa mãi như những nguời dưng gặp nhau trên phố. Cuộc sống này cứ hay đưa đẩy người ta đến gần nhau nhưng nếu ko biết níu lấy nhau thì sẽ lại trôi xa khỏi nhau rất sớm.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét