"Sao không cài khuy áo lại anh
Trời lạnh đấy hôm nay trời trở rét"
(XQ)
Tôi đã để dành những câu chữ này từ rất lâu để nói với người con trai mà tôi yêu vào những ngày trời trở gió. Tôi biết là sẽ rất ấm lòng.
Tôi cũng để dành cả những chuyến xe sân bay, để không người nào mà tôi yêu có cảm giác cô đơn sau những chuyến đi.
Tôi để dành cafe thơm, dành một ghế trống ở góc quán ấm
Tôi để dành khăn len đan dở, để dành găng tay màu trầm
Tôi để dành cốc uống trà
dành lời đề tặng
dành yêu thương
dành cả những ý nghĩ nhỏ bé, những mong ước điên rồ, những vòng tay xiết chặt, những khoảng trắng thời gian phía trước
Chỉ để cho một người
"hà nội tiết trời giá lạnh, chỉ chờ êm ái bàn tay anh"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét