Một chiều tháng Mười thời tiết u ám, tôi ngồi một mình bên quảng trường rộng. Cảm giác gồi ở một nơi hoàn toàn xa lạ ngắm dòng người qua lại là cảm giác vừa cô đơn vừa tự do. Cô đơn ở một nơi không có bất kì mối quan hệ nào ràng buộc và tự do cũng chính vì thế. Quảng trường này không có bồ câu như trong những bức ảnh tôi xem nhưng sát biển và có nhiều chim sẻ.(mà chim sẽ thì cứ luôn làm tôi nhớ Phú Quang) Tôi ngồi đó rất lâu say sưa ngắm nhìn mọi thứ, lẩm nhẩm hát, tha thẩn nghĩ mặc cho nỗi buồn cứ dâng lên rồi chìm xuống như những đợt sóng phía xa ngoài kia. Sau hơn một tuần ở thành phố này, đêm cuối cùng trước khi rời đi cảm giác đậm nét nhất trong tôi lại hoàn toàn không phải là hân hoan.
Tôi đã dùng mọi lí do nghĩ ra được để biện minh cho tâm trang này nhưng có vẻ như nó chẳng có dấu hiệu nào sẽ rời đi sớm. Có thể chỉ như cảm giác của những kẻ cầm lái khi bất ngờ giảm tốc hoặc đơn giản hơn là phản ứng bình thường khi phải kết thúc một điều đã trở nên dần quen thuộc. Tôi không kết luận là tốt hay xấu nhưng nó khiến tôi bứt rứt vô cùng. Tôi đã ở đây, vẫn đang ở đây, nơi tôi không thuộc về điều gì cả, không mảy may nhớ Hà Nội, gần như không nhớ ai, không yêu thêm ai, không ghét thêm ai.
Có vài lúc tôi nghĩ tôi bây giờ như một bộ quần áo đã được là ủi gọn gàng nằm im trong đáy tủ gỗ, và cứ nằm im mãi như thế.
Mai tôi đi Đà Lạt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét