
.và mỗi sáng đợi nắng lên qua cánh cửa màu xanh ấy với tôi cũng đã là cả một niềm hạnh phúc.
Có điều gì tận cùng tươi sáng khi nắng đi qua chỗ góc tối chỉ ánh lên một lần duy nhất trong ngày. Mỗi khi mỏi tôi hay quay nhìn về phía ngõ xanh hun hút ấy và chờ đợi không - một - điều - gì cụ thể cả. Chỉ đơn giản là chờ điều gì đó lạc khỏi sự tĩnh lặng vốn có của nơi đó như một dấu hiệu của sự sống động. không phải nỗi buồn. hàng cây ánh lên trong nắng chiều, con mèo đi lại trên mái ngói cũ, cây phượng già và snoopy lúc nào cũng mang vẻ ưu tư nhìn ra ngoài cửa sổ...tất cả ánh lên một vẻ yên lành hiếm có trong thành phố bận. biết bao lần ngắm nhìn khung cảnh ấy tôi chỉ ước ao mở được cánh cổng sắt và bước đi trong cái ngõ lát gạch mát rượi. rồi nếu được tôi ước có thể ngồi đọc sách ở đó trên một cái ghế mây trong một chiều nhạt nắng. chắc sẽ thanh thản đến chết mất. cái nơi chốn gọi là hà nội này thâth lạ lùng, có lúc nó khiến người ta thấy rộng rãi đến thừa thãi có lúc lại thấy quanh mình đâu đâu cũng đầy niềm vui.
.và đã bao lần tôi tự nghĩ mãi về thời gian và niềm vui vào những đêm rất khuya như đêm nay hay một đêm nào khác tôi không thể ngủ.
Không thể ngủ vì cuộc sống đáng yêu đến không muốn ngủ. Tôi tiếc những khoảng thời gian đẹp đẽ sẽ trôi qua khi ngủ. Vậy nên tôi hay thức muộn chỉ để làm những việc đơn giản, (đôi khi ngớ ngẩn) và ít ý nghĩa như nghe nhạc ở chế độ random, hoặc chăm chú theo dõi vào màn hình ti vi trên nóc tủ đã để ở chế độ mute. Không biết từ bao giờ tôi thích xem ti vi ở chế độ mute vào buổi đêm. Cảm giác vừa lạ lùng vừa cuốn hút hắt ra từ một thế giới thu nhỏ không tiếng động. Tôi cũng thích nghe nhạc để random vì cs khi nàon đó nếu máy tính ngẫu nhiên chạy qua đúng những bài mình thích nhất sẽ thấy niềm tin yêu ùa về dữ dội .Cảm giác gần giống với khi bất ngờ nhận được quà vào một ngày bình thường từ một người ngỡ như xa lạ. Tôi vốn không có đủ niềm tin vào những điều mà người ta gọi là ngẫu nhiên hay tình cờ, nhưng chỉ vào những lúc như thế chính cái máy tính vô tri của tôi lại dạy tôi tin vào điều ngược lại. Thế đấy.
. và đêm nay tôi sẽ đi ngủ với niềm tin bất diệt vào ngày - mai - trời - sẽ - lạnh
Ít nhất thì tivi cũng báo như thế, và khi tôi đang ngồi hí hoáy viết viết gõ gõ thì tôi nhận ra hình như trời bắt đầu bớt nóng. Nếu như có thể ngủ vèo một giấc đến khi mở mắt ra đã co ro vì lạnh thì vui thích biết bao. (Niềm đam mê của tôi với những ngày gió lạnh chưa bao giờ từng phai nhạt). Mà hơn thế, mùa năm nay tôi không chỉ có hẹn ăn bánh khúc nóng với bạn, tôi còn có hẹn ăn kem ở cái ghế đẹp và yên bình nhất hà nội với một bạn, hẹn cafe chủ nhật với một bạn nữa, có hẹn ăn đồ nướng gầm cầu với bạn hiền, có hẹn gặp một bạn khác vào một ngày thật nhiều gió. Rồi còn có hẹn đi dạo bờ hồ, đi mua khăn áo sặc sỡ, rồi còn biết bao nhiêu lời hẹn hò chỉ dành riêng cho những ngày gió lạnh nữa. vậy nên đến nhanh đi thôi mùa đông mùa thu, dù tôi có phải đi qua mùa ấy một mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét