3 tháng 10, 2010

1:07

dù hiện tại người ta có còn yêu hay không còn yêu,
dù tình yêu có kéo dài hay chỉ tồn tại ngắn ngủi
đã yêu là sẽ hạnh phúc
..và đau
và là sẽ có muôn vàn kí ức.
dù người ta có muốn chôn giấu muộn phiền này hay đau khổ nọ thì mùa thu và mùa đông lúc nào cũng có khả năng đánh thức những kí ức đã phủ bụi. con người vốn là sinh vật có khả năng lưu giữ mạnh mẽ quá khứ nên điều này hoàn toàn dễ hiểu. chỉ điều duy nhất khó hiểu là những niềm đau lại được nhớ đến nhiều hơn là hạnh phúc. niềm đau được đo đếm bằng các khoảng thời gian, còn hạnh phúc chỉ đo được bằng khoảnh khắc...vậy nên thường một mối tình đi qua hay để lại nuối tiếc và những tiếng thở dài.
một chiều thứ bảy của tháng 10, tôi ngồi nghe nhạc random và làm việc với tình yêu lén lút trong văn phòng. Gout nghe nhạc của chúng tôi khá giống nhau nên hầu hết các bài nhạc bật lên cả hai đứa đều có thể lẩm nhẩm hát theo được. Sẽ là một chiều rất lặng nếu không có những 'mẩu tình yêu" (tôi tạm gọi thế) trôi dạt về theo từng đoạn nhạc. Thực ra tình yêu không làm người ta buồn, chỉ có sự phai nhạt trong tình yêu làm người ta buồn. Âm nhạc cũng ko làm người ta buồn, chỉ có sự nuối tiếc làm người ta buồn. Rồi tình yêu hay tiếc nuối cũng trở thành một kiểu kỉ niệm. Kỉ niệm nào cũng đáng nhớ, nhưng rồi sẽ phải quên. Quên tạm thời hay quên mãi mãi vẫn là quên.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét