Vu Lan năm ngoái vẫn còn có thể ngồi cầm tay bà nội và nói đùa với cậu.
Vu Lan năm nay tất cả đều đã đi đến một thế giới khác.
Căn nhà của bà nội đã vắng vẻ đến nao lòng khi bước chân về, vẫn những đồ vật ấy, không gian ấy, ánh sáng ấy, chỉ có người là không còn nhìn thấy bóng dáng ở bất kì nơi nào nữa. Đã không còn có thể tha thẩn bên cạnh bà. Khi mỗi người thân của ta vĩnh viễn rời khỏi thế giới này thì thay vào đó sẽ là khoảng trống mà không bao giờ và không điều gì có thể lấp đầy. Chúng ta yêu càng nhiều thì những khoảng trống theo thời gian cũng ngày một nhiều lên vì quy luật của sự ra đi không bao giờ thay đổi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét