tối nào mình cũng ngủ quên với tivi và thức dậy sớm mờ sớm mịt với cái cửa sổ rộng mênh mông chưa có nắng. rèm cửa màu xanh bay bay. một tuần rồi, hình như còn lâu hơn nữa ngày nào cũng dậy sớm như thế rồi quấn chăn quanh người ngồi thừ ra ở một góc phòng rộng.còn đêm thì lạnh đến mức phải co người lại như con sâu phải kéo chăn làm kén.
sáng sớm tinh mơ mình cứ ngồi trong phòng như thế rõ lâu, ngẩn ngơ với những suy nghĩ mà cuối cùng không nhớ nổi mình vừa nghĩ những gì. chắc có rất nhiều lần như thế là do hiệu ứng của những giấc mơ dài miên man bất tận lúc gần sáng. không hiểu vì cơn cớ gì mà dạo này cứ hay mơ những giấc mơ dài như thế, hay thấy lại những người đã cũ hay thân quen lâu lắm không gặp. nghe cứ như bà già đang ngồi hồi tưởng về thời tuổi trẻ của mình ấy, (tí tuổi đầu). nhưng sự thật là thế, nên đâm ra thù ghét những giấc mơ dài. đôi khi, cảm giác trong những giấc mơ ấy cứ nối tiếp vào hiện tại khiến ngày không bắt đầu vào thời điểm đáng lẽ phải bắt đầu của nó mà bắt đầu từ một điểm tận cùng trong một giấc mơ. nên ngày cứ mênh mông mộng mị, thời gian thì lại càng mơ hồ hơn. sao mà ghét cay ghét đắng mùa hè đến thế.(chẳng liên quan gì đến mùa hè, thế mà tự dưng mùa hè cũng bị ghét lây)
thế giới đang trong những ngày buồn tẻ, đến mức có lúc mình nghĩ bậy bạ rằng nếu vì cơn cớ gì đó mà mình bỗng nhiên biến mất khỏi thế giới này thì mình sẽ nuối tiếc điều gì nhất? có phải là tập cuối của bộ phim truyền hình dài tập mà mình đang xem không? hay là mấy xu lẻ còn lại trong tài khoản ngân hàng? hay là chuyến đi nói mãi chưa đi nổi?...chẳng biết. nhưng lí do nào cũng tủn mủn bé tẹo teo, thậm chí ngớ ngẩn và vô lý nữa.rõ ràng là mình đang hài lòng với hiện tại cơ mà. hay có điều gì xảy ra bên trong mình mà mình không hề hay biết? hay ngày đêm luân chuyển yên ắng quá nên cái bản tính hiếu động của mình phản ứng lại với nó? hay là có điều gì còn đeo đuổi bên trong mình chẳng may bị mình vùi dập tơi tả quá bây giờ đang kéo bầy kéo đàn trả đũa lại mình?
cuộc sống vẫn đáng yêu đáng quý đáng mến đáng nâng niu không có nghĩa là không có những ngày mình và bạn thân mang tên Thời Gian đi qua nhau như những người xa lạ.
chấm to đùng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét