13 tháng 8, 2010

Và không bao giờ khóc thì không phải là sống

"Và không bao giờ khóc thì không phải là sống."

M bảo thế. Thế mà dạo này mình chả khóc được. Toàn cười ngất ngưởng hoặc bực bội, hoặc lại buồn vu vơ.
Thỉnh thoảng mình cũng khóc vì những chuyện vớ vẩn, hoặc khóc - vì - chẳng - biết - vì - cái - gì. Hay là khóc để biết là mình vẫn đang sống, sống ấy chứ không phải là tồn tại nhỉ?

trong lúc đang ngồi nghĩ ngợi về cái câu hỏi bất chợt này thì thấy nóng điên lên. từ tuần trước đến giờ các bạn hà nội cứ nhảy dựng lên vì bảo là mùa thu đến. mình tìm mòn mỏi cũng chưa thấy mùa thu đậu ở chỗ nào. nắng mưa cứ lẫn lộn trộn nháo nhào vào sáng trưa chiều tối. vừa nóng vừa ngột, mình chỉ có thú tiêu khiển ưa thích nhất trong cả tuần nay là ngồi tính toán cho chuyến đi tháng tới hoặc ngồi ngắm cái giá sách. lần nào tính toán cũng thấy thiếu tiền còn 10 lần ngắm cái giá sách thì cả 10 lần nhớ đến cái câu "đọc hết rồi thì còn để đây làm cái quái gì". đoạn đối thoại ngắn cũn mà cứ bám chặt vào trí nhớ như kẹo mạch nha quấn vào nhau.

thôi đi ngủ lấy sức "xống xót" qua cuối tuần.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét