Hai chậu lan Bảo Lộc mua tuần trước theo lời chị bán hàng là sẽ tươi được ít nhất 2 tháng đã héo queo quắt chỉ qua một ngày. Hai đứa lớn đầu mà vẫn không bỏ được tật cả tin. Nông nổi không để đâu cho hết. Qua một tuần, cả hai chậu cây đều đã héo luôn cả lá, mà vẫn lần nữa chưa muốn vứt đi. Tiếc cái chậu, tiếc cả công mua nên cứ để thế cạnh cửa sổ. Mỗi lần nhìn ra ngoài lại nhìn thấy nó, không biết nên vui hay buồn. Mà trời đất giở hơi giả dối mấy hôm nay cứ mưa nắng suốt,lừa lọc vô cùng. Sáng nay lúc đi mua cafe còn thấy có gió mạnh, nắng trong giờ nước ở đâu cứ rơi ào ào xuống khắp phố. Ngôi nhà ngay phía cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài có một cây hồng xiêm to, một giàn hoa giấy rộng còn có cả ống khói giống như những ngôi nhà trong những câu chuyện xưa, dưới mưa trông càng giống như được in ra từ bức vẽ nào đó. Mái ngói màu không đỏ mà nâu nâu, nâu đúng như màu thời gian rưới lên những mái nhà cổ. Dải hoa giấy chạy dài ở con đường nhỏ phía bên kia đường bắt đầu ra đợt hoa mới, ngõ nhỏ và sâu dẫn vào căn nhà đối diện vẫn vắng lặng chưa bao giờ từng thấy bóng người. Buổi trưa, trời mưa, thế giới thốt nhiên trở nên yên tĩnh và vắng lặng như bị nhốt vào hộp kín rồi khóa lại. Đến nhiệt độ bên ngoài cũng không cảm nhận được, chỉ biết nhờ cậy vào cảm giác và trí tưởng tượng. Nếu như có người nói tivi làm con người bớt thông minh đi thì có lẽ điều hòa làm con người bớt khỏe mạnh đi ;)
Mình thích xem ti vi lại suốt ngày ngồi điều hòa nên mình đi ngủ cho khỏe vậy ;)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét