"Bầu trời tháng Ba vẫn sẽ xanh. Em biết. CHẮC CHẮN sẽ như thế.
và nếu anh trở lại, có thể anh sẽ tìm thấy tên chúng ta được viết ngay bên dưới chân mình."
ngày hôm nay khi ba đứa bọn em lướt đi trong nắng ấm và gió mát, hò hét và hát ca giữa núi đồi, em thấy những ngày tháng này thật đẹp, đẹp đến nỗi bọn em chỉ muốn đi mãi như thế, không muốn dừng lại, không muốn quay về.
Em đã đứng ở nơi cao nhất của ngọn đồi nhìn xuống con đường phía dưới trong nắng trưa. Những con đường nhìn từ trên cao luôn mang dáng vẻ thật dễ dàng, chỉ có những người đứng trên này mới biết đã khó khăn đến thế nào mới đi hết những con đường đó để đến đượ đây. Mọi thứ dường như không có gì thay đổi so với lần đầu tiên em đến, vẫn sương mù sáng sớm, trời đất vẫn xanh ngăn ngắt, gió vẫn thổi tung tóc em và em thì vẫn run lên vì quá nhiều cảm xúc ùa đến cùng một lúc.
Em đã đi qua ngôi nhà đó. Trong ánh nắng nhẹ buổi sáng, cầu thang như nối thẳng từ nơi em đứng đến những đám mây. Tại sao một ngôi nhà đẹp như thế lại dang dở? Nếu là Emily, cô ấy nhất định sẽ muốn mua lại ngôi nhà rồi hoàn thành phần dang dở đến khi nó trông thật hạnh phúc. Em mê mẩn cầu thang và cửa sổ ngôi nhà này, nhưng em không định mua lại nó như Emily. Sau nhiều ngày tháng gặp lại, em có cảm giác ngôi nhà đã chết hoặc ít nhất nó đã không còn sống nữa. Nó lơ lửng giữa hai trạng thái ấy và những cây xanh thì đã bám rễ sâu vào trái tim nó.
Em gặp cậu trai đó bên thác nước, ở đúng nơi có thể nhìn xuống một cái cây hình thù kì lạ. em đã không thể rời mắt khỏi cậu ấy không biết là bao lâu với khuân mặt ngớ ngẩn ko thể tả (D nói lại với em như thế trên đường về). Rồi em gặp lại cậu ta một lần nữa trong rừng cây khi đang nheo mắt nhìn ra phía cánh đồng. Dáng vẻ và nụ cười của cậu ấy khiến em tưởng như vừa có một cơn lốc lớn vừa tràn qua em.
tháng Ba luôn khiến em không thể nào đoán trước, nhưng lần này nó đã thực sự làm em kinh ngạc.
Buổi tối khi ngồi bên đống lửa nghe nhạc, bọn em nói về sự trùng lặp khó tin của ngày hôm nay. D nói cậu ấy cũng ko thể nào tin được. Bọn em nói nhiều về những sợi dây níu người ta lại với nhau. Và về anh. Em vẫn như thế, nếu thích ai em không bao giờ có thể ngừng nói về người đó.
Và bỗng nhiên giữa những câu chuyện, một ý nghĩ vụt qua em rồi biến mất không dấu vết. Trong chớp mắt, nhưng em biết chưa từng có ý nghĩ nào về ngày mai của chúng ta từng sáng rõ hơn thế.
Em tin vào ngày mai ;)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét