20 tháng 3, 2013
bầu trời màu xanh
chuyến đi đầu tiên. một mình, đến Bangkok
em đã đọc nhiều về những câu chuyện một mình ở những thành phố xa lạ. nhưng lần đầu tiên em đã trải qua cảm giác ấy, chân thật và sống động.
bắt đầu bằng việc bước xuống sân bay rộng mênh mông, tự tìm đường xuống bến tàu điện ngầm, tự mua vé, tự tìm điểm đến. tất cả mọi người em gặp, mọi vật em nhìn thấy, đều xa lạ. cả giọng nói của họ cũng xa lạ.
ở thành phố lạ, không cần phải gặp được một người nói tiếng Việt mới thấy "mừng rơi nước mắt", chỉ cần ai đó có thể nói được vài câu tiếng Anh là em đã thấy vui lắm.
khách sạn ở xa hơn em tưởng. em phải đi tàu điện, rồi chuyển sang sky train, rồi đi bộ hơn 15 phút mới đến nơi (chủ yếu là do em toàn đi nhầm đường). cảm giác đầu tiên hoàn toàn khiến em thất vọng. cô lễ tân không nói được tiếng Anh, xung quanh ko có các tiệm ăn, chỉ có một cửa hàng McDonal ở đầu phố. em đã bắt đầu nghĩ, hẳn là những ngày tới ở đây sẽ chẳng có gì hay. Nhưng mọi thứ có lẽ không bao giờ hoàn toàn như em tưởng. Chàng trai Mỹ ở chung khách sạn mời em bữa tối khi nhìn thấy em như kẻ thất trận ngơ ngác tìm quán ăn (thật dễ chịu khi đươc một chàng trai xa lạ mời ăn tối, nhất là khi mình đang mệt nhoài vì đói anh ạ). Bọn em đã nói vài chuyện vu vơ về thời tiết, về chuyến bay và vài thành phố bọn em từng qua hoặc muốn qua. rồi bọn em về khách sạn lúc gần nửa đêm, chào nhau và hẹn gặp lại vào bữa sáng.
Trở về khách sạn, trong lúc ngồi đợi cô lễ tân tìm chìa khóa phòng, em đã gặp Ken. Em biết là mình sẽ yêu thích ông ngay từ khi ông mở cửa bước vào và mỉm cười với em. Ông vừa tiễn một người bạn ra sân bay. Và ông là chủ khách sạn em đang ở. Có những người mình tình cờ gặp trong đời, nhưng ngay lập tức biết là sẽ thích hay không thích họ ngay từ lần đầu tiên gặp họ. Em rất thích ông già Ken râu tóc bạc phơ đó. Khi nhìn thấy em Ông hỏi thăm em về chuyến bay, mời em uống trà nhài ông mua ở một thành phố xa xôi nơi ông từng đến. Em chưa bao giờ có một cuộc trà nào lúc nửa đêm, nhưng em buộc phải nói rằng cuộc trà tối hôm ấy với Ken thật dễ chịu. Bọn em đã ngồi nói chuyện rất lâu ở cái quán cafe tầng một của khách sạn có hai mặt kính nhìn ra đường, nói chuyện một cách tự nhiên, như những người bạn cũ. Bọn em đã nói về rất nhiều thứ. Về cuộc sống ở Bangkok, về khách sạn nhỏ ông mới mở, về 15 năm sống ở Pháp của Ken, về Việt Nam và về mối tình sét đánh của ông với một cô gái Việt Nam nhiều năm trước. Bọn em còn nói cả về Hội An. Ông nói ông thích Hội An, cô người yêu Việt Nam ngày trước của ông cũng thế. Họ từng hẹn nhau đến Hội An nhưng cuối cùng vẫn chưa lần nào đến được. Ken khiến người đối diện có cảm giác muốn nói chuyện thật cởi mở và khiến không khí cuộc nói chuyện gần gũi như không có khác biệt nào về ngôn ngữ.
Trong lúc bọn em nói chuyện, Bangkok chuyển mưa, mưa rào nhưng mưa rất nhanh. Bọn em uống trà, nghe nhạc Jazz cùng con mèo trắng lông xù ồn ào của Ken. Có lúc cao hứng ông còn dạy em nhảy một điệu rất "ngầu" mà giờ em còn chẳng nhớ nổi tên của điệu nhảy đó nữa. Suốt những ngày ở đây, các buổi tối em đều có hẹn với bạn, khi là cậu bạn cũ em từng thích, khi là cậu bạn đang làm việc bên này. Nhưng em thường trở về khách sạn sớm phần vì mệt, phần vì em thích ngồi ở khách sạn nghe nhạc với Ken. Ông cũng thích nghe Jazz, thích "đựng" nhạc của ông trong một cái lọ thuốc hình tròn. Thỉnh thoảng ông còn cho em nghe một bài hát việt nam mà ông có trong máy.
buổi sáng, ông luôn có mặt ở sảnh khi em đi xuống, và luôn mời em uống cafe với bánh ngọt ông mới mua.
đôi khi bọn em nói chuyện về anh. nhưng thường thì em chẳng biết nói gì về anh. anh cứ ở đó thôi, chẳng cần nói thêm gì cả.
những lúc rảnh rỗi ko phải dịch giúp cậu bạn vài trang tài liệu hay ko phải mua sắm, em mua vé tàu sky train đi khắp thành phố, dừng ở bất cứ bến nào em thích rồi đi bộ hay chụp ảnh. Đến lúc mỏi chân thì lại lên tàu đến một bến khác hoặc dừng lại ở quán ăn nhỏ nào đó ven đường. Em đã quên mất rằng đi xa một mình cũng nhiều điều thú vị đến thế, cảm giác như là mình chạm đến gần bản thân mình hơn. Tất nhiên, em vẫn thường nghĩ, nếu có anh đi cùng em trên những đường phố này thì sẽ vui, nhưng không có anh, em vẫn có thể thấy hạnh phúc theo một cách khác. Hà mã từng bảo em, là người ta phải học cách hạnh phúc ngay cả khi chỉ có một mình, nếu không sẽ chẳng bao giờ có thể biết cách mang lại hạnh phúc cho người khác.
chuyến bay về đầy những rắc rối, nhưng em nghĩ cuộc sống phải như thế, phải có lúc vui vẻ, lúc buồn rầu căng thẳng, lúc cô đơn lúc hạnh phúc, như vậy cuộc sống mới thú vị.
anh không có mặt ở hà nội khi em trở về, nhưng em biết là khi người ta còn nghĩ về nhau thì lúc nào người ta cũng có cảm giác đang ở gần bên nhau.
Em tin như thế.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét