1 tháng 3, 2013

tháng Ba



hà mã đã không còn xanh xao như một cái cây tháng Ba nữa. hà mã của tháng Ba năm nay đã xanh tươi như một cái cây mùa xuân.

Luôn là tháng 3, bạn heo nói như thế. Luôn là tháng Ba. Tháng Ba năm trước tôi mệt mỏi đến mức để lạc mất tình yêu của mình. Tháng 3 năm trước mẹ tôi ốm nặng và hà mã trở về tuyệt vọng vì mẹ nó mất. Tôi nhớ hôm chúng tôi ngồi trên tầng cao nhìn ra hồ tây, hà mã đã khóc. Lần đầu tiên sau 7 năm quen nhau tôi thấy hà mã khóc. Chỉ khóc và yên lặng  nhìn ra xa. Tôi đã tưởng khi ấy nó sẽ không còn đủ sức đứng dậy mà trở về nhà nữa.
Chúng tôi ngồi với nhau suốt đêm, dưới giàn hoa tháng Ba ở nhà hà mã nghe hết từng đĩa nhạc của hai bố con nhà Nat mà không đứa nào nói với nhau câu gì. Tôi thấy nỗi buồn của tôi khi ấy thật bé nhỏ so với nỗi buồn của hà mã nhưng tôi không biết làm gì khác ngoài nắm lấy tay nó, để nó biết ít nhất vẫn còn có tôi ở bên.

tôi đã không còn nghĩ nhiều về nỗi buồn của bóng bay.
tôi cũng đã không còn là cô gái trong trẻo mắt long lanh khi nghĩ về cây cột đèn nở hoa nữa.
tôi để tình yêu của tôi tự do. Với tình yêu mình không thể làm gì khác ngoài việc để nó tự do. Mình chỉ có thể hết lòng yêu và mong người mình yêu cũng yêu mình chứ không làm gì khác được.

tôi thèm nhận được một bức thư tay vào sinh nhật.

Và khi buổi ban mai đầu tiên của tháng 3 thức dậy, tôi nhận được email của hà mà. Email chỉ có vài dòng. Hà mã bảo, dù có thế nào thì bọn mình hãy tha thứ cho cuộc đời, đừng để việc ghét nó làm bận lòng bọn mình nữa.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét