giống như lần đầu tiên nghe thấy giọng chàng, tôi cũng chết mê chết mệt nàng ngay khi nàng cất lên âm thanh đầu tiên của bài nhạc. thật là kì diệu. nàng chính là món quà tháng Ba của tôi
vài năm trước, trong một tối trời khuya ở nơi núi rừng, B từng hỏi tôi: sau này, cậu muốn sống với người thế nào?
khi ấy, tôi từng nói với B, tất nhiên tôi muốn sống cùng người tôi yêu và yêu tôi. Nhưng nếu phải lựa chọn, nhất định tôi sẽ chọn sống với người tôi yêu chứ ko phải người yêu tôi.
Tuổi trẻ nông nổi và hiểu thắng (dù bây giờ thực ra tôi cũng vẫn còn trẻ, vẫn nông nổi và hiếu thắng), nhưng nếu bây giờ B hỏi lại tôi câu hỏi ấy, dù là ở bất kì đâu tôi biết mình cũng sẽ trả lời khác.
Tôi vẫn tin vào tình yêu (vì tình yêu, nói chung nên được tin tưởng) nhưng tôi không còn mộng tưởng (hay ảo tưởng) vào những mối tình đắm say bên nhau đời đời kiếp kiếp. Tôi cũng không mong muốn sẽ có người yêu tôi đến mức có thể bất chấp mọi thứ vì tôi. Khi còn trẻ, và còn ít tổn thương, người ta hay hy vọng vào những mối tình nồng thắm, sâu nặng, chỉ mong có thể sống suốt đời bên cạnh người mình yêu tha thiết nhất. Giờ tôi (vẫn còn trẻ), vẫn chưa bao giờ dừng tin rằng có ít nhất một người mà tôi sẽ muốn sống bên cạnh người đó suốt đời nhưng tôi không còn tìm kiếm những tình yêu cuồng nhiệt nữa. Cuộc đời coi vậy mà dài, và nhiều bất trắc, vậy nên tôi muốn ở bên người có thể là điểm tựa cho tôi, cùng vào bếp nhặt rau rửa bát với tôi, cùng tôi nuôi lớn những đứa trẻ, mua cháo cho tôi khi ốm. Người tôi muốn đi ngủ cùng vào buổi tối, thức dậy vào buổi sáng. Và quan trọng nhất, là có thể chung sống với tính cách cả xấu lẫn tốt của tôi. Tôi không nghĩ quá nhiều về tình yêu nữa
*
Hôm say sinh nhật B. Hôm nay cũng là sinh nhật bạn heo. Cả hai đứa đều hay nói: tháng Ba chưa bao giờ dễ chịu. Tôi cũng thường nói thế. Khi B còn ở hà nội, năm nào bọn tôi cũng nhắng hết cả lên vì tháng B, rồi thấy mình trôi lênh đênh giữa màn sương mỏng.
Những ngày cuối mùa xuân chúng tôi thường tha hồ cho phép mình làm những việc rồ dại như thể mọi tội lỗi của chúng tôi đều sẽ được tha thứ vì tháng Ba.
tháng Ba năm nay tôi không biết liệu rồi sẽ để lại những dấu ấn gì. Dư vị của nó thì có lẽ đến tận vài tháng, thậm chí vài năm sau tôi mới có thể nhận rõ. Nhưng tôi đã gửi cho B một đĩa nhạc mà tôi biết cô ấy sẽ mê đến mức có lẽ sẽ bật nó suốt cả tuần và tôi gửi cho bạn heo cuốn sách mà (tôi đoán) cậu ấy sẽ thích . Tôi không biết làm như thế có khiến tháng Ba của "bọn chúng" dễ chịu hơn chút nào không. Nhưng tôi hy vọng đến một ngày nào tháng Ba sẽ trở nên dễ chịu đến mức chúng tôi phải bật champange lên mà uống mừng với nhau mỗi độ tháng Ba về
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét