25 tháng 3, 2013

đồng xanh

tháng Ba năm nay đã là một câu chuyện khác

suy cho cùng, người ta chẳng bao giờ có thể ngừng yêu hay ngừng nhớ.
Tôi nhớ gã bạn cũ năm ngoái vào ngày sinh nhật tôi, nửa đêm mò mẫm phi xe đến nhà tôi,  tặng tôi đúng loại hoa tôi thích, bắt tôi cười tươi để chụp ảnh rồi chạy ào về vì sáng mai phải bay sớm
tôi nhớ sinh nhật đầu tiên tôi quen anh Khánh, vô tình gặp nhau trên đường rồi anh tặng tôi cái đĩa phim tuyệt hay mà đến giờ tôi vẫn còn giữ
tôi nhớ sinh nhật 2 năm trước tôi đi Hội An miên man ở đó với Chi và Veo

sinh nhật năm nay, chắc sẽ chẳng có ai phi xe đến nhà tôi nửa đêm, tôi cũng ko đủ thời gian mà biến khỏi hà nội và anh Khánh thì đã trở thành người thường xuyên khiến tôi thấy ghét. Nhưng tôi nghĩ là tôi không buồn, mà có lẽ cũng sẽ chẳng quá vui. Nếu hôm nay mẹ không gọi điện nhắc, thì có lẽ tôi cũng quên luôn sinh nhật của mình.

Bạn heo bảo "Có người từng viết rằng hoặc là yêu thích hoặc căm ghét, một người khó lòng quên mất ngày sinh của mình; mọi dạng thức của biểu thị thái độ trung dung, hay những người không rõ yêu thích hay ghét bỏ, cố tình hay vô ý lãng quên, thì chính là họ đang bày tỏ thái độ không ưu thích bằng cách trì hoãn sự vui mừng của bản thân. Điều này ngầm ám chỉ một chân lý: một người hiển nhiên sẽ phải vui mừng vì còn được sống trong những sinh nhật của mình, bất kể mọi hoàn cảnh, bất kể mọi cuộc đời. Đây là quan niệm phổ dụng; hoặc điểm này, hoặc điểm khác, nhiều người sẽ đồng ý đó là điều đáng mừng. Tôi không quan tâm. Thành thật mà nói rằng tôi không thích gì điều đó: bị quẳng vào một thể loại vinh danh, trở thành đích đến của mọi ánh nhìn trìu mến và cả không gian hóa vàng trịnh trọng hồi hộp chờ đợi nhân vật chính trịnh trọng nghẹn ngào. Không có lối thoát. Chẳng gì có thể hay bất kỳ lý do gì một người có thể tạo ra để vin vào, để thoát ra khỏi một cuộc vinh danh như vậy. (Thiên tai - động đất, sóng thần hay cái gì đại loại thế, thậm chí còn gây tác dụng ngược). Tôi cũng chẳng có. Cho dù có muốn thì tôi cũng không thể. Đơn giản là tôi không thể chịu được. Dù thực ra không phải là không thể."

Bạn heo cung là một đứa bị điêng khi tháng Ba.

Đôi khi tôi ko hiểu sao một đứa hơn tôi chỉ một tuổi, mà lại hay viết ra những dòng khó đoán, có khi sặc mùi triết học như thế. Nhưng mặc kệ bạn heo, tôi đồng í rằng, ít hay nhiều người ta cũng đều sẽ vui mừng vì còn được sống trong sinh nhật của mình.

Sau Noel năm ngoái, hoặc là do tôi đã lớn hơn một chút, già hơn một chút hoặc có thể chỉ là thực tế hơn môt chút, tôi biết rằng, bản chất của nỗi buồn hay niềm vui xảy đến với ngày Noel, hay sinh nhật cơ bản đều xuất phát từ kì vọng của bản thân. Shakespeare từng nói: Expectation is the root of heartache (Kỳ vọng là nguồn cơn của mọi đớn đau). Nếu đó là một chậu rau mầm thì đừng bao giờ kì vọng nó sẽ đom hoa kết trái. Bản chất của tình yêu hay mọi mối quan hệ khác cũng thế. Chúng ta chỉ có thể có một mối quan hệ tốt đẹp khi chúng ta không kì vọng quá nhiều hoặc không gì ở đối phương. Tôi cũng không ác cảm gì với kì vọng, nhưng sự kì vọng quá đà và vô căn cứ sẽ  khiến ta nhìn một sự việc (một con người) không còn như bản chất vốn có của nó (họ) nữa. Tôi đã từng trải qua cảm giác  khi một người tự đặt vào tôi quá nhiều kì vọng, rồi thất vọng tràn trề vì kì vọng họ đặt vào tôi sụp đổ. Cho đến tận khi ấy, không tôi vẫn ngơ ngác không hiểu kỳ vọng nào về tôi đã vỡ nát trong lòng họ.


"Hằng ngày chúng ta vẫn phải chống chọi với những thất vọng"  nhưng thật khó khăn mới có thể học được cách nhìn lại "để xem cái gì làm ta đau đớn: sự việc khách quan ấy, hay là chính kỳ vọng của bản thân mình." (*)

-----------------------------------------------------
(*) Nguyễn Thiên Ngân

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét