17 tháng 7, 2012

truly deeply GÁI



nghe trong những ngày còn rất vui
những ngày vừa sợ vừa vui

nói chung thì mình thấy gái nào khi yêu cũng thế, càng yêu thì càng sợ. càng yêu nhiều càng sợ nhiều. sợ cả những thứ không thể mất (vì không bao giờ thuộc về mình như người yêu chẳng hạn. dù mình có yêu họ hay họ có yêu mình bao nhiêu thì cũng ko ai thuộc về ai cả), sợ cả những thứ không bao giờ mất (ví dụ như tình yêu, dù người yêu có đi mất hay còn ở lại thì tình yêu vẫn thuộc về mình)




Anh! Em muốn tin ngày mai khi Mặt Trời lên 
Em vẫn thấy anh đứng trong ban mai chờ em 


Vì em cứ sợ rằng hôm nay chỉ là mơ 
Bàn tay nắm chặt chẳng muốn xa anh bao giờ 


Sợ rằng khi màn đêm đến che hết đi những êm đẹp 
Sợ rằng bao làn gió kia mang dấu đi những kỷ niệm 


Sợ bàn tay em mong manh quá biết mai sau này còn giữ được anh 
 Sợ bàn chân anh hay đi trước bỏ rơi lại em trên con đường yêu

 Sợ rằng đôi khi cơn mưa ấy khiến cho anh buồn và nhớ đến ai 
Sợ ngày mai khi anh không đến sẽ chia cùng ai con tim buồn tênh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét