10 tháng 7, 2012

[ trên đường về]




Cậu nhất định sẽ thích chỗ này, như tớ đã và vẫn thích. ở chỗ này cậu có thể ngắm hồ tây, có thể nhìn thấy ở bờ bên kia như là nhìn sang một thành phố khác khi tắt nắng. ở chỗ này có một ông già chủ quán tóc bạc thích nghe nhạc cổ, thích loa thùng gỗ nên nghe nhạc ở đây hay gấp một nghìn lần những chỗ khác. tớ thích ngồi ở đây, với bạn hay một mình, thường thì vào buổi chiều, ngồi uống bia hoặc bột sắn chanh nghe nhạc, đọc vài cuốn sách hoặc viết linh tinh vào sổ cậu tặng.
Những chiều mùa hè, sau này có thể cả những chiều mùa thu mùa đông rồi mùa xuân nữa, nếu cậu ngồi ở đây, đầy gió nhìn trời đất chuyển từ tờ mờ sang lấp lánh, nghe những đĩa sơn ca 7 huyền thoại thì chỉ muốn chết ở đây không đi đâu nữa. tớ với tri kỉ đã chết không biết bao nhiêu lần ở đây trong những buổi chiều mà đầu óc vẫn không sao hết băn khoăn về cuộc đời. nói cuộc đời nghe cho có vẻ rộng lớn chứ thực ra, bọn đàn bà con gái, như cậu nói thì ngoài chuyện đi mua bra đẹp ra làm quái gì còn chuyện gì khác bận tâm ngoài chuyện tình yêu.

Cậu có nhớ K của cậu nhiều không?
Cậu có nhớ K nhiều như tớ nhớ những người tớ từng kể với cậu không?
Có những khi, tớ không chỉ nhớ những người đã đi xa tớ mà tớ nhớ cả những người đang ở ngay cạnh tớ, hít thở chung bầu không khí trong cùng một thành phố với tớ. tớ nhớ những người ở cách tớ vài cây số, những người chỉ cần gọi một cuộc điện thoại hoặc vài chục phút phi xe máy là có thể gặp nhau. Nhưng tớ vẫn nhớ họ, vì tuy họ ở rất gần nhưng suy nghĩ thì đã cách nhau cả nghìn năm ánh sáng rồi. 
Có những hôm nhớ cậu, khi tớ đi qua nhà cậu, nhìn cây hồng leo bọn mình trồng xơ xác như vừa sau một trận bão. Không có mẹ, chẳng ai tưới nước cho cây cỏ ở nhà. 

Con  người đúng là giống sinh vật tham lam, Càng sống nhiều thì càng nhiều kí ức, kí ức này chất chồng lên kí ức kia, chẳng cái nào chịu mất đi cả. mà càng nhớ, người ta sẽ lại càng buồn, việc nhớ còn buồn hơn cả việc khi ai đó bỏ mình mà đi cậu ạ. Tớ chẳng muốn nhớ nhiều như thế, có lúc tớ nghĩ, giá trí nhớ của mình chỉ là loại trí nhớ 1s như bọn cá vàng, như thế thì chẳng kịp buồn, chẳng kịp nghĩ ngợi gì cho đỡ mệt



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét