5 tháng 7, 2012

.july 04


mình muốn viết, viết thật nhiều vì sâu bên trong mình vài tuần qua là những chuỗi ngày bất ổn. nhưng mình không viết được gì mấy, dù rõ ràng là đầu óc ngổn ngang bao nhiêu thứ. không viết được thì mình không thể sắp xếp nổi bọn í nghĩ ngổn ngang ấy lại. khó chịu lắm

mình muốn đi chụp ảnh, không phải ảnh hà nội nữa mà là ảnh một nơi mọi thứ đều xa lạ. chụp ảnh, rồi mang phim đi tráng, rồi nhìn những tấm ảnh mình đã chụp, với mình, cũng là một cách refresh lại đầu óc. mà mình vẫn chưa đi xa được, nên ảnh nơi xa lạ càng chưa chụp được

mình muốn làm một điều gì mình thực - sự - muốn, điều mình muốn đến chết đi được cơ. như vậy thì điều gì ấy sẽ trở thành của mình. mình khao khát có được một điều gì thực sự của mình, thực sự thuộc về mình mà thôi. mình đã từng nghĩ "điều gì" ấy có thể là một con người và tuyệt vời nhất là một con người, nhưng giờ mình hiểu là, chẳng bao giờ có con người nào trên đời hoàn toàn thuộc về mình cả.

mấy đêm rồi mình cứ phải bật đi bật lại đĩa nhạc của Nat mới ngủ được. chỉ duy nhất đĩa của Nat. có hôm không nghe nổi cái đĩa ấy nữa mình bật Ipod, nghe đến gần hết đêm vẫn không ngủ được. mình nghĩ nhiều thứ mà cuối cùng chẳng nghĩ gì cả. quan trọng nhất là cảm giác, nhưng mình thấy như bọn cảm giác đã bỏ rơi mình trong mấy tuần qua.

vì điều gì mà cái tủ đã cái then bỗng nhiên mở toang ra như thế? ai hay điều gì đã mở cái tủ để rồi những thứ bị nhốt bên trong chạy hết cả ra ngoài quấy nhiễu?

hôm qua mình ngồi ở lan can gỗ uống trà sữa nóng (luôn là trà sữa khi ở đây). mình ngồi từ lúc bầu trời còn chút ít ánh sáng đến khi chỉ còn đèn hắt bóng vào mưa. hồi xưa xưa lắm có một lần mình cũng đã từng ngồi ở đây nhìn mưa, chỉ khác là có một người ngồi bên cạnh. mình không nhớ nổi cảm giác khi ấy của mình nữa. tại sao mình lại không nhớ được cảm giác khi ấy. đáng lẽ ra nó phải viết hoa in đậm trong đầu mình chứ. những kỉ niệm không chết, nhưng nó ko còn đủ nặng khiến mình nhung nhớ bọn chúng đến phát điên lên nữa, những người mình từng yêu mình cũng không quên, nhưng mình chắc cũng không còn đủ yêu thương để yêu lại ai nữa. tất cả những điều mình nhớ, và mình mãi mãi để trong lòng chỉ là: mình đã từng có một tình yêu, một tình yêu đẹp, và tình yêu ấy đã ra đi. chỉ vậy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét