có lần chị nói với tôi: một ngày nào đó nhất định cậu ta
sẽ hối hận vì đã để mất em. không phải vì em quá hoàn hảo, mà vì cậu ta đã không dám dũng cảm khi đối diện với tình yêu. hồi ấy tôi không tin, dù tôi yêu quý chị.
hôm trước, trong một buổi chiều cafe bình thường, anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm khi nói với tôi: cho đến
tận bây giờ chỉ có duy nhấ tôi cho anh cảm giác bình yên đến thế khi ở cạnh. tôi vẫn là người anh yêu nhất. anh nói, chỉ cần ở bên tôi là tự nhiên đã thấy yên ổn, dù tôi có im lặng suốt cả
buổi hay nói huyên thuyên cả tiếng đồng hồ mà thậm chí anh không hiểu gì, thì cảm
giác vẫn luôn dễ chịu như thế. Những lúc ấy anh chẳng bao giờ cần nghĩ ngợi gì,
chẳng quan tâm đến bất kì điều gì khác, mặc kệ thế giới có xảy ra chuyện gì đi
nữa.
rồi anh cười cười, nửa đùa nửa thật vì sợ tôi giận: anh đã nhận ra điều ấy muộn quá.
nên nếu thực sự có kiếp sau thì nhất định sẽ không để tôi đi xa khỏi anh một bước
nào (xến thế)
tôi cũng cười. anh không phải là người đầu tiên nói với
tôi những lời như thế.
.
có thể chị đã đúng, phần nào đấy anh hối hận vì đã không lựa chọn ở bên tôi. nhưng không
phải lúc nào thấy hối hận về quyết định của mình người ta cũng có cơ hội để quay đầu lại.( hoặc nếu thực sự may mắn có được cơ hội để quay đầu lại thì trong cuộc sống này, có người nào đủ yêu thương một người khác đến mức đứng mãi ở một chỗ chờ người kia không?)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét